Trang 2 của 8 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 79

Chủ đề: Yêu thầm chị họ...!!

  1. #11
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Hôm nay lại mưa to. Hiện giờ khi mình đang ngồi lóc cóc gõ phím thì vẫn đang mưa ầm ầm, nghe mà sướng lỗ tai

    Nãy giờ chị ở phòng mình, chị vừa về phòng là mình leo lên máy review cho các thím ngay đây. Đừng thím nào nghĩ bậy gì nhé, xem phim thôi, không có gì đen tối xảy ra cả

    Hôm nay vẫn như mọi ngày, sáng học, có khác chút là trưa đi chơi với 1 em trong lớp. Rất tiếc, dù mình rất muốn nhưng em này không phải em Diễm My, mà lại là 1 em My khác Thôi, chuyện này lát kể sau, giờ review trước chuyện mình và chị đã.

    Chiều nay, trời bắt đầu đổ mưa to. Thấy lo cho chị nên mình xách xe chạy lại tiệm rước chị về. Tiệm vắng khách, chị và chị Ánh đang ngồi tâm sự gì đó, lúc thấy mình vào, cả hai bỗng im re. Đang nói xấu mình hay sao đó, tiếc là không nghe được, làm mình bị đơ mất mấy giây . Sau đó là những phút giây chém gió thần công, mình kể 1 đống chuyện cười làm hai chị cười nghiêng ngả (khoản này hơi bị có khiếu). Ngồi chờ ngớt mưa cả tiếng nhưng chờ mãi vẫn không có dấu hiệu tạnh, mình và chị đành mặc áo mưa về.

    Lúc này thì thằng nông dân phone cho chị, hỏi chị về chưa để nó qua đưa về, trời mưa nó lo (lo hư rau à thằng cờ hó). Chị nói có mình ghé cùng về rồi, kêu nó khỏi lại. Khỏi nói chắc các thím cũng biết cảm giác của mình lúc đó như thế nào khi chị cho nó ra rìa, 1-0 nghiêng về đội chủ nhà, yomost vãi

    Hai chị em lúp xúp chạy về, chị chạy trước, mình hộ tống phía sau. Mưa to kinh dị, cây cối bị gió thổi ngả nghiêng nhìn sợ bỏ mợ, chẳng may gãy một cành rớt vào đầu chắc ra đi vĩnh viễn không gặp lại các thím được nữa. Xe mình mà còn bị gió thổi bê qua bê lại, các thím đủ hiểu ông trời chém gió vãi thế nào rồi đấy, may sao cuối cùng mình và chị vẫn về đến nhà an toàn. Có đi cảnh mưa gió như thế mới thấy được mái nhà ấm cúng quý giá nhường nào

    Sau đó là công đoạn nấu nướng, cơm nước. Tầm gần 7h, mình lại rủ chị ra ban công ngắm mưa, hi vọng lại được chị cao hứng thưởng cho một nụ hôn như hôm qua. Nhưng chị đề nghị xem phim, ok thôi, mình hưởng ứng nhiệt liệt, rước chị vào hang ổ.

    Trong thời gian khởi động máy, mình tranh thủ chạy vào toilet phun sương tí cho nhẹ nhõm để lấy lại tinh thần... xem phim với chị. Nhắc đến đoạn này, bây giờ nghĩ lại vẫn còn run các thím ợ. File truyện này với một đống phim "hành động" mình sưu tầm được sau nhiều đêm miệt mài du học bên Liên Xô, mình để cả bên ổ E, để lộ thiên luôn, không cài file ẩn hay gì cả. Vì bình thường đâu có ai chạm vào máy mình, hôm nay sơ xuất để chị ngồi lại 1 mình.

    Đang giải quyết tâm sự, chưa được nửa đường mình chợt nhớ ra, vội vã chạy vào phòng, chân ướt nên bị trượt một phát chấp chới, may mà gượng lại được. Vào thì thấy chị đang xem ảnh của mình lưu bên ổ D, may phước ông bà để lại, chẳng may chị lục sang ổ E éo biết sẽ có chuyện gì xảy ra nữa, mình không dám nghĩ

    Sau đó là màn lựa phim, định chọn phim kinh dị nhưng chị không chịu, bảo là ngủ một mình sợ lắm (chị ơi, có em sẵn sàng ở bên cạnh bảo vệ chị đây ), tình cảm thì thấy toàn 18+, mình không muốn đầu độc chị, cuối cùng quyết định xem phim hình sự "Người đàn ông trên gờ tường". Thím nào chưa có dịp xem thì nên xem, phim khá hay, không phải hối tiếc 100p cuộc đời đâu

    Theo thường lệ, mình lại tắt đèn, xem phim mới thú. Chị lúc đầu cũng hơi phản đối, nhưng sau khi nghe mình giải thích đây là "truyền thống" thì đành xuôi theo. Tèn tén ten, cinê trong nhà bắt đầu...

    Do xem phim nên mình và chị không nói được gì nhiều. Thỉnh thoảng có khúc nào hay, kịch tính chị lại quay sang mình:

    - Hay quá hén T!
    - Ừm, hay thiệt!

    Tất nhiên, lần nào mình cũng bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc, mà cũng phải nói phim hay thật. Vừa xem mình vừa tranh thủ chém gió chị tí, đoán trước tình huống phim sắp diễn ra. Đoán trúng được vài lần, còn lại toàn trật lấc. Mấy lần ít ỏi mình đoán trúng, chị lại quay sang tặng mình một nụ cười ngọt ngào, nhìn yêu vãi...

    - Giỏi quá ta!
    - Chứ sao...

    Mình được dịp nghênh mặt lên, cơ mà vẫn tỏ vẻ bình thường, kiểu chuyện muỗi quá đơn giản, không có gì đáng nói. Cái mặt mình thế này đây

    Riêng hàng chục lần đoán trật, chị vẫn vờ như không để ý gì đến chuyện đó, chăm chú xem phim. Chị tế nhị lắm các thím à, càng ngày mình càng yêu, ở đâu ra bà chị đáng yêu thế cơ chứ, làm khổ mình quá

    Vừa ăn poca vừa xem phim, thỉnh thoảng quay sang ngắm chị, không còn gì tuyệt vời hơn . Chỉ có điều bị thằng nông dân phá mấy lần, nó đt chị liên tục, chị định nghe nhưng mình giật đt lại không cho, bảo là đang xem phim mà nghe gì, tí xem xong tha hồ mà nói. Chị cũng không phản đối, nhưng đến lần thứ 3 nó gọi, chị lấy lại đt nhắn tin gì cho nó mình không rõ, liếc muốn lòi mắt mà vẫn không xem được. Sau đó không thấy nó gọi nữa.

    Xem phim xong, chị về phòng ngủ, không quên chúc mình ngủ ngon. Tiếc là nụ hôn giống hôm qua mình đang mong đợi lại không xuất hiện . Chị hẹn mình ngày mai lại xem phim tiếp. Với tình hình thế này, xem phim mãi có tốt không các thím?

    ...



    Quote:

    Tiếp chuyện mấy ẻm trong lớp.

    Hôm nhận được tờ giấy xin sđt, mình định cho ngay rồi nhưng "bỗng dưng muốn chảnh", thế là vờ ngồi chép bài, ra vẻ ta đây rất chăm học, tình cảm để sau .

    Nhưng loay hoay thế nào không biết, đến lúc chuông reo hết giờ mình vẫn chưa reply. Lúc ra về, mấy ẻm nhìn mình bằng ánh mắt bao hàm khá nhiều ý nghĩa, mình đọc ra trong đó "dm, thằng cờ hó chảnh chó với bà", đại loại thế

    Sau hôm đó, mình tiếc vãi lúa, người ta hay nói "cơ hội không đến 2 lần", thời cơ tốt thế mình lại không tận dụng được, càng nghĩ càng tiếc, càng tiếc lại càng tức, nhiều lúc ngồi học nhìn mấy ẻm mơn mởn, mình thèm bóp tờ rym chết mợ cho rồi .

    Mấy lần định xuống nước, viết giấy ném lên cho mấy ẻm. Mà cứ chần chừ không quyết, cuối cùng vẫn chẳng có gì xảy ra. Ngày ngày đi học vẫn ngồi nhìn mấy ẻm trong khao khát, thầm ao ước mấy ẻm lại chủ động vo giấy ném vào mặt mình một lần nữa. Ước thì ước vậy thôi, mình biết rõ con gái là chúa kiêu hãnh, nhất là loại có tí nhan sắc, nên cũng không dám mong đợi gì nữa.

    Cho đến chiều qua, phép màu bỗng xuất hiện. Đang ngồi học, thằng Quốc mập chợt kêu "ê", mình quay sang thì nó vứt cục giấy qua. Hai mắt đang lừ đừ vì buồn ngủ của mình liền sáng như đèn pha ô tô, chụp ngay. Cơ mà vẫn ra vẻ thản nhiên, chậm rãi mở cục giấy ra, mặc cho mấy thằng ngồi kế bên hối thúc (hôm nay mình cố tình đi thật trễ, tránh ngồi cùng với em Ngọc não phẳng).

    "Sao nay ngồi có 1 mình vậy anh? Bỏ ghệ buồn thiu dzạ?"

    Vẫn là nét chữ mềm mại hôm trước. Định trả lời ngay, chợt nhớ ra mới tiết đầu, vẫn còn rất nhiều thời gian, không việc gì phải vội.

    Tầm 10p sau, mình hí hoáy reply ngay trên mẩu giấy đó, đưa sang cho Quốc mập chuyển đến mấy ẻm.

    "Ax, ai vậy? Ngọc đâu phải ghệ anh ==!"

    Lại chờ vài phút, anh đưa thư tận tụy Quốc mập tiếp tục ném giấy sang.

    "Hi hi, vậy hả? Không phải ghệ sao ngồi chung hoài dzạ? Tụi em hôm trước có xin sđt anh đó. Anh chảnh nha, không thèm trả lời lun!"

    "Àh, sr mấy em hén! Hôm trước anh bận chép bài nên không kịp reply. Ngọc với anh là bạn thôi, vô lớp gặp lại nên ngồi chung"

    "Vậy giờ cho tụi em sđt được chưa nà?"

    "Thôi, tụi em cho anh đi. Rồi anh nhá máy qua"

    "Ok, 0909757***"

    Mình có thói quen khi gái xin sđt rất ít khi cho, toàn xin ngược lại, thà để người chờ mình còn hơn mình chờ người. Nên sau khi có sđt của tụi ẻm, mình lấy đt ra lưu lại, nhá máy thì không hề

    Mình để ý thấy có hai tuồng chữ khác nhau, chứng tỏ có nhiều hơn một em viết thư cho mình. Nhưng do ngồi phía sau nhìn lên, mấy ẻm thì chụm đầu lại, thành ra mình vẫn không rõ 2 em nào viết, sđt cũng chỉ có một số, chả biết của em nào luôn. Nhá qua chẳng may là sđt của 2 em lacoste, đặc biệt là em phì lũ chắc bỏ mợ

    Phân vân mãi, cho đến lúc ra về mình vẫn chưa nhá máy qua. Hạ hồi phân giải, về no bụng cái rồi tính sau. Cho đến sáng nay, mình mới bắt đầu mở chiến dịch bủa lưới đánh cá

  2. #12
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Hôm nay trời âm u nhưng không mưa, không khí mát mẻ trong lành, hơi se lạnh một chút, mình rất thích tiết trời thế này, nếu được đi dạo phố cùng chị thì thật không còn gì tuyệt vời hơn

    Học xong cũng gần 5h, định phi ra rước chị, nhưng mấy thằng bạn rủ làm vài ván bida, thế là cả đám kéo nhau đi. Đánh cặp 100 điểm, cặp nào đến trước là thắng, cặp kia chỉ đánh đến 70 thôi, bên mình chấp, kèo 200k/ván. Kết quả sau khoảng 1h thi đấu, bên mình thắng trọn 2 ván, mình làm được 3 cơ trên 30đ, còn lại 10đ đều đều. Khoản bida, hồi ở sg trình cỡ mình chỉ là gà thôi, nhưng ở tỉnh cũng được xếp vào hạng có tí thực lực, đủ để chăn gà

    Về đến nhà, chị đang nấu cơm, mình vội lên phòng thay đồ, ngó sơ qua cái thớt coi có bị ra đảo không, may là vẫn còn. Yên tâm, chạy xuống nhà phụ chị.

    Mình lặt rau muống, chị mổ gà, phân công đâu đó rõ ràng. Đang lặt rau + tám say sưa chợt nghe chị kêu khẽ.

    - Ui da...
    - Gì vậy chị?

    Mình hết hồn vội đứng dậy, chị bị đứt tay, máu đang rỉ ra thành dòng, con dao bén vãi.

    Chị hơi nhăn mặt vì đau, mình liền nắm tay chị cho vào miệng nút, mặn mặn hơi tanh một tí (hồi bé đứt tay hay nút, đến giờ vẫn còn thói quen này, dù biết hơi phản khoa học).

    Chị giật mình, rút tay lại nhưng không hiểu sao bỗng thôi, để yên cho mình mút say sưa Mút đã đời, mình lấy tay chị ra cho vào vòi nước lạnh rửa, sau đó chạy lên nhà trước lấy băng cá nhân dán lên vết thương.

    - Cảm ơn T nha!

    Chị cười nhẹ, nhìn mặt chị hơi xanh, hình như do thiếu máu. Chẳng lẽ lúc nãy mình không kiềm chế được cái sự sung sướng, lỡ hút máu chị nhiều quá. Thảo nào lúc này mình cảm giác đang có một dòng máu lạ chảy tràn trong huyết quản, ấm nóng và vô cùng thân quen, sắp thành vampire cmnr

    - Chị còn đau không?
    - Còn ít à... Ai chỉ T bị đứt tay thì cho vô miệng ngậm vậy?
    - He he, hồi nhỏ mẹ em chỉ, mẹ nói để máu chảy ra ngoài phí lắm, phải nuốt vô lại.

    Chị cười cười, phụ mình lặt rau. Mình nhìn chị:

    - Sao dzạ? Chị gớm hả?
    - Đâu có. Chị cũng hay vậy mà, hồi nãy chưa kịp ngậm thì T giành rồi...

    Ax, mình hết biết nói gì luôn

    - Hồi chiều, nó có lại rước chị không?
    Mình hỏi sang chuyện khác (từ hôm biết chị cũng hơi hơi tin mình, bắt đầu nghi ngại thằng nông dân, mình cũng không thèm gọi nó là anh nữa, bẩn cả mồm).

    - Có, ảnh rủ chị tối nay đi chơi nè.
    - Đi đâu?
    - Không biết nữa. Chỉ nói là đi chơi vậy thôi à...
    - Rồi chị nói sao? Nay trời mát, em tính chút rủ chị đi dạo phố...

    Chị đáp, mặt tỉnh bơ:
    - Chị nhận lời rồi chứ sao. T đi với bạn đi.
    - Ừ, vậy thôi.

    Lúc này rau lặt xong hết rồi, mình bực quá éo biết nói gì nữa, bỏ đi lên trước luôn. Cũng định cản chị, nhưng biết có cản cũng không được, chịu thôi.

    - T...
    Bỗng chị gọi mình.

    Mình quay lại nhìn chị:

    - Gì á?
    - Giận chị hả?
    - Đâu có, chị thích đi với ai thì đi. Em quyền gì mà giận.
    Mình nhún vai.

    Chị đi lại, nhéo mặt mình.

    - Mặt như cái bánh bao mà nói không có gì. Hi hi, chị chọc T thôi, chứ chị đâu có nhận lời. Chút đi dạo với T hén, chịu không?
    - Ơ...ơ...chịu sao không hè hè.

    Mình sướng rơn, miệng lắp bắp ú ớ như thằng điên vớ được sh*t

    Chị chu môi nguýt mình một cái rõ dài, rồi lại lúi húi kho gà, luộc rau...

    ...



    Tối nay mình lên bộ đồ chiến nhất, vuốt thêm tí wash cho đến khi tóc dựng lên nhọn như chông, thằn lằn mà rớt vào không thủng bụng chết mình chịu. Miệng huýt gió liên hồi, không hiểu sao mình cứ có cảm giác cuộc hẹn tối nay với chị không giống những lần trước. Cứ như hai người đang yêu nhau hẹn hò vậy, hay mình CDSHT cmnr, các thím cứ gạch cho mình tỉnh lại nhé

    Xuống nhà xin phép ba mẹ cho mình chở chị đi lòng vòng, sau đó ra xe ngồi chờ gần 15p nữa chị mới xuống, con gái sắm tuồng đúng là lâu vãi đ*í thiệt.

    Nhìn chị bước ra, mình ngẩn ngơ mất mấy chục giây. Hôm nay chị mặc váy ngắn màu hồng nhạt, qua đầu gối một chút, khoe đôi chân trắng nõn thon thon. Chị đi hài búp bê màu hồng, mái tóc đen nhánh chẻ ngôi giữa xõa dài hai bên, điểm xuyết thêm hai chiếc kẹp tóc nhỏ xíu cũng màu hồng nốt. Chị có make up nhẹ, một tí son cho môi thêm hồng, má đánh phấn phớt hồng. Nhìn chị tự dưng mình cũng thấy cuộc đời sao toàn màu hồng

    Chị xinh xắn đáng yêu như nàng công chúa vừa bước ra từ truyện cổ tích vậy, khiến trái tim nhỏ bé ngây thơ trong trắng của mình phải rên rỉ thổn thức từng cơn, nhói cả lòng. Chị ngồi để hai chân sang một bên, vịn nhẹ vào eo mình.

    - Đi chưa T?

    Giọng nói êm dịu của chị vang lên, một mùi hương thoang thoảng từ người chị được cơn gió nhẹ thổi đến luồn vào mũi mình, mình như người mộng du hít lấy hít để, thật dễ chịu!

    - T nghĩ gì vậy? Sao chưa đi nữa?

    Lần thứ hai chị lên tiếng, mình mới lấy lại được sự tỉnh táo, vội ú ớ trả lời.

    - Ờ...ờ...đi liền đây.

    Lúc này chỉ mới 7h hơn, mình chở chị đi khắp mọi cung đường. Mình chạy thật chậm, cố tình chọn những con đường tấp nập nhất, nhiều người đi nhất để hãnh diện khoe với mọi người. Sướng vãi các thím ợ, nhiều lần mình muốn hét lên khi có thằng trai nào đó vụt xe lên ngắm chị "ê, nhìn gì đới? Thèm lắm à? Người yêu của tao đó, xinh không ku?"

    - Chị thích không?
    Mình hỏi nhỏ (câu hỏi này ngắn gọn nhưng nhiều hàm ý lắm các thím ợ)

    - Ừm...thích, mát ghê!
    Chị đáp, câu trả lời chả ăn nhập gì đến vấn đề mình muốn nói. Bảo thích là được rồi, còn thêm "mát ghê" vào làm gì không biết, mất hứng vãi.

    Mình chở chị chạy lòng vòng hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy chán, có lẽ thấy mình đang sướng quá hóa rồ cmnr, không có dấu hiệu muốn dừng lại, chị chợt hỏi:

    - Chạy vậy hoài hả T?
    - Ừ... ủa, không có. Em cũng định tìm chỗ nào dừng lại nè. Chị muốn đi đâu?
    - Đâu cũng được, chị thấy hơi lạnh...

    Ax, quên mất hôm nay trời hơi lạnh, chị lại mặc váy ngắn , chắc nãy giờ ngồi run cầm cập. Hôm nay mình sướng quá chả biết gì nữa.

    - Đi uống café hén chị? Em biết quán này thơ mộng, lãng mạn lắm
    - Lãng mạn giống quán hôm trước không?
    - Quán nào?

    Chị chợt nhéo mình một cái ngay hông, đau điếng, cơ mà sướng

    - Ax, tất nhiên không giống rồi. Nghĩ sao mà em đưa chị vào mấy chỗ bậy bạ vậy.
    Mình thót người, miệng chối biến.

    - Xí... tốt quá hén!
    - Chứ sao...
    - Thôi, chị không thích vào mấy quán café đâu. Đi chỗ khác đi.
    - Vậy...ăn chè hén?
    - Thôi, sợ mập lắm!
    - Chời ơi, chị ốm vậy mà sợ mập gì. Phải ăn nhiều mới có sức mà... xem phim với em chứ

    Chị lại nhéo mình:

    - Nói bậy bạ gì nữa đó? Xem phim cần gì có sức? Chị không ăn chè đâu.

    Mình vò đầu bứt tai:

    - Vậy chị muốn đi đâu nè? Em hết biết rồi. À, hay đi uống nước sâm ăn bánh tráng muối được hem?
    - Hông, đi karaoke hén T?

    Chài, thích đi ca thì nói đại từ đầu đi, bày đặt lòng vòng mệt óc vãi. Gì chứ ca là nghề của mình, hát không hay nhưng cũng đủ để tán gái, để vô chơi bài "khó" - Nam Cường cho chị nghe

    Thế là mình với chị karaoke thẳng tiến cùng giấc mộng ca sĩ. Mình hay được đám bạn tôn xưng là "nam dành ca" của nhóm, vào karaoke là tra tấn tụi nó suốt, thằng nào ngủ lôi đầu dậy bắt nghe tiếp.

    Giờ mới phát hiện, chị hát rất hay nha các thím, nhất là mấy bài mang âm hưởng dân ca của Cẩm Ly. Giọng chị êm ái, nhẹ nhàng và rất ngọt ngào, mình ngồi nghe mê say. Lần đầu tiên đi karaoke mà mình chỉ đóng vai trò khán giả trung thành, không làm "nam dành ca".

    Chị bắt mình hát cho chị nghe, đang lớ ngớ chưa biết chọn bài gì thì chị rủ song ca, mình mơ còn không được, tất nhiên là đồng ý ngay.

    - Hát bài này được không T?

    Chị chỉ bài "chim trắng mồ côi", hỏi mình.

    - Bài này của Đan Trường Cẩm Ly hả? Được, bài này em biết.

    Mình bấm bài hát. Gì chứ có liên quan đến "chim" thì "chim trắng" hay "chim đen" mình thích tất

    "Ơi...ơi lý nàng ơi...ớ...ớ...Ơi lý nàng ơi anh thương mà anh đợi...ới...ới..."

    Sau đó là giây phút "nam dành ca" cất giọng hát bom tấn làm rung chuyển căn phòng. Chị hát mà cứ nhìn mình cười, tình tứ vãi...

    - T hát hay quá ta! Vậy mà giấu hén, nào giờ không hát chị nghe...
    - Ca sĩ mà, muốn nghe phải trả tiền, ai cho chị nghe chùa hè hè..
    - Xí, gớm...!

    Chị trề môi, sau đó tiếp tục làm Cẩm Ly. Mình lại sắm vai Đan Truồng

    Đang vui vẻ với chị, mình chợt thấy có bóng người thấp thoáng ngay cửa, sau đó mở cửa bước vào. Là thằng Quang các thím ợ, làm mình đơ một lúc, éo hiểu sao nó cứ theo ám mình vậy không biết? Đi đâu cũng gặp nó, đệch mợ thiệt...

    Nó tỉnh bơ bước lại ngồi bên trái chị (mình ngồi bên phải). Chị cũng bất ngờ trước sự xuất hiện của nó nên không hát nữa.

    - Anh đâu đây vậy?
    Chị hỏi.

    Nó nhìn chị cười tươi, phải công nhận thằng này đẹp trai các thím ợ

    - Anh ca với mấy đứa bạn ở phòng kế bên, đi ngang thấy em nên vô. Sao vậy? Đuổi anh hả?
    - Đâu có, tại em hơi bất ngờ. Anh ngồi chơi đi...
    - Hồi chiều anh mời em tối nay đi chơi, nói bận mà giờ đi ca được, ngộ há!
    - Chiều em hơi mệt, về nghỉ chút cũng đỡ rồi. T rủ đi ca nên...

    Trước mặt nó, chị trở nên lúng túng bối rối một cách lạ lùng. Như sự rụt rè của mình khi đối diện với chị vậy, thấy mà buồn...haizzz...

    - Anh đùa thôi.
    Nó cười (đm cười suốt, ỷ đẹp trai hả mậy =='), sau đó chọn một bài hát, "con đường mưa" của anh Cao Thái Gay.

    Nó hát hay lắm các thím à, hay gấp 100 lần giọng hát bom tấn của "nam dành ca" Chị ngồi nghe say mê, mình dù không muốn nhưng vẫn phải nghe.

    Hát xong nó nói nhỏ vào tai chị gì đó, rồi đi ra, ngang qua mình nó nhìn mình cười đểu. Ứa gan thật, nhưng mình ráng nhịn. Một là đánh không lại nó, hai là trước mặt chị, mình như vậy chỉ trúng kế nó, khiến chị nghĩ xấu về mình thôi.

    Nó đi rồi, mình và chị hát thêm tí nữa rồi về sớm. Đang vui bao nhiêu, bị thằng cờ hó đó vào phá đám làm mình mất hứng quá. Lần này về phải gấp rút đẩy nhanh tiến độ, vạch mặt nó cho chị thấy, bực lắm rồi.

    Tính tiền hết gần 300k, 2 chai nước ngọt, một đĩa trái cây + một đĩa rau câu + hơn một giờ ca. Tính luôn tiền ăn độ bida lúc chiều, vẫn còn lỗ 100k, mai chắc phải gài kèo bọn nó gỡ gạc lại

    Chạy xe về mà thấy lòng ấm ức, suốt đường đi mình im lặng không nói gì.

    - Chị xin lỗi...
    Chị đột nhiên nói, phá tan không khí yên lặng.

    - Không phải lỗi của chị, có gì mà xin với cho.
    Mình nói.

    - Không biết nữa. Tại chị thấy T không vui...
    - Không có gì đâu. Thấy mặt nó em bực thôi, chút hết à.
    - Ừm...

    Lại im lặng. Mình cũng thấy mình hơi vô lý, nhưng thấy thằng cờ hó đó mình không chịu được.

    - Nay đi chơi chị thấy vui không?
    - Vui lắm..!!
    - Gặp nó nên vui chứ gì?

    Mình quay lại liếc chị, giả vờ làm mặt ngầu.

    Chị vội lắc đầu:

    - Không phải..
    - Chứ sao?
    - Đi ca với T chị vui. Được chưa?

    Chị lại nhéo mình, sướng tập 2. Hình như mình bị SM cmnr, nhéo không thấy đau, chỉ thấy sướng là sao nhỉ

    Về nhà, mình than đói bụng. Chị nấu cho mình tô mì, sau đó lên phòng ngủ. Ăn xong leo lên máy review cho các thím ngay đây. Vừa đt cho thằng bạn hỏi nó máy ghi âm gửi chưa sao vẫn không nhận được? Nó nói gửi 2 hôm rồi, mai mình sẽ lên bưu điện hỏi xem sao.

  3. #13
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Hôm nay trời nhiều mây, âm u từ sáng sớm cho đến gần 9h thì bắt đầu mưa, mưa rả rích, dai dẳng đến tận chiều mới tạnh. Không khí mát mẻ thật phù hợp cho một thằng mê ngủ như mình, quyết định nghỉ học hẳn một ngày, ở nhà nướng cho thỏa thích.

    Mình định ngủ đến chiều, chờ chị về nấu cơm ăn luôn. Hôm nay ba mẹ đi thăm bà cô họ xa nằm viện ở SG, đến tối mới về, mình phải tự túc cơm nước, cơ mà lười quá nên tính thế.

    Đang ngủ ngon thì chuông cửa reo inh ỏi, lồm cồm bò xuống. Bưu phẩm đến rồi các thím ợ, máy ghi âm nhỏ gọn như Usb vậy, giá hơn 1m, hơi xót tiền một tí. Nhưng mà tiền nào của đó, mình đã test thử, âm thanh rất rõ. Xem như bước 1 của kế hoạch hoàn toàn thuận lợi .

    Nhìn đồng hồ, mới gần 11h, đói meo râu cố leo lên phòng ngủ tiếp. Nằm trằn trọc chưa được bao lâu thì có đt, là chị gọi.

    - A...l...ô...
    - Trời, T còn ngủ hả? Trốn học phải không?
    - Ừm...he he. Trời mưa ngủ đã quá nên em ngủ quên luôn!
    - Xí, làm biếng nói đại đi. T ăn gì chưa?
    - Chưa, đang ngủ chị đt nè, đã kịp ăn gì đâu.
    - T xuống nhà xem trong tủ lạnh còn gì ăn không?

    Mình đi xuống, mở tủ lạnh lục lọi.

    - Còn mấy con cá, đông đá cứng ngắc à, em không ăn cá đâu...
    - Ừm, coi có rau gì không?
    - À..ừ.. để coi, còn mấy cọng hành

    Chị cười khúc khích trong đt:

    - Hành cũng tính là rau hả? Sao ăn được ông tướng.
    - Ai biết đâu, mà chị hỏi chi vậy?
    - Để về nấu cơm cho T ăn chứ chi, chứ T định ăn gì?
    - Thôi khỏi đi, trời còn mưa chị về cực lắm. Em nấu mì gói ăn được rồi.
    - Mưa nhỏ mà, chị về được. Ăn mì sao mà no, chờ tí nghen, giờ chị về nè.

    Mình chưa kịp nói nữa thì chị đã tắt máy. Trời vẫn còn mưa khá lớn, tiệm lại xa, thấy lo quá! Mình bấm gọi lại cho chị, không nghe chị bắt máy, chắc đi rồi. Súc miệng rửa mặt xong, chị vẫn chưa về, mình lại gọi chị mấy lần nữa, vẫn không thấy bắt máy, mình bắt đầu nghĩ lung tung, chẳng may chị bị tai nạn không biết sao đây

    Tự trấn an, chắc mưa chị chạy chậm với mua thêm thức ăn, không có gì đâu. Yên tâm được tí, mình lục nồi cơm ra vo gạo. Nào giờ chưa từng nấu cơm, nhớ lời mẹ dạy lúc nhỏ, đổ hẳn nước hơn 3 lóng tay, chắc thế vừa rồi

    Đặt cơm xong, chị vẫn chưa về. Không chờ được nữa, mình tròng vội cái áo mưa, đẩy xe ra. Vừa chạy đến đầu hẻm thì gặp chị chạy vào, ướt mem như chuột, môi chị tái ngắt vì lạnh, nhìn mà đau lòng...

    Mình quay xe lại, chạy theo chị, hình như chị không để ý. Về đến nhà, chị bước xuống xe thì nhìn thấy mình ở phía sau.

    - Ủa, T đi đâu vậy?
    Chị ngạc nhiên.

    - Đi tìm chị chứ đâu, chờ lâu quá em sợ chị có chuyện...

    Chị nhìn mình khá lâu, rồi cười mỉm:

    - Lo cho chị dữ vậy hả? Chị ghé ngang chợ mua thêm thịt với rau. T nói không ăn cá được mà.

    Cảm giác của mình khi đó không biết phải diễn tả thế nào nữa, chỉ thấy cay cay nơi sống mũi.

    - Chị lên thay đồ đi, ướt hết trơn rồi kìa, lau khô coi chừng bệnh.
    Mình chỉ quan tâm chị được bằng lời nói thế này thôi

    - T đẩy xe lên giùm chị nha!
    Chị lại cười, đôi môi vẫn tái ngắt, rồi đi lên lầu.

    ...




    Trưa nay là bữa cơm ngon nhất, hạnh phúc nhất đời mình. Gà ram, canh chua cá lóc... dường như chị biết rõ khẩu vị của mình, làm toàn mấy món mình thích, lại nấu rất ngon, giờ nhớ lại vẫn còn thòm thèm, ực...ực

    Hơi tiếc một cái, nồi cơm mình nấu nhão như cháo, ăn éo được Dọn cơm ra đâu đó, chuẩn bị chiến đấu thì chị mở nồi cơm ra, sau đó há hốc miệng nhìn mình.

    - T nấu đó hả?
    - Ừm.. sao chị? Ngon hem?
    - T đổ bao nhiêu nước vậy?
    - Thì... 3 lóng tay, sao vậy? Khô hả?
    - T nhìn đi.

    Chị đột nhiên ôm bụng cười, mình chả hiểu gì, chạy lại nhìn nồi cơm. Haizzz... con kiki hàng xóm bữa nay sướng rồi.

    Chị phải nấu lại nồi cơm khác bằng bếp gas. Cơm vừa chín tới, xốp rất vừa ăn. Thời nay, con gái toàn nấu bằng nồi cơm điện, mình nghĩ khi cần, chắc ít em nào biết nấu bằng bếp ga ngon như chị. Thể theo yêu cầu của mình, chị cho cơm hơi cháy một tí dưới đáy nồi, mình hì hục nạo cơm cháy, tẩm mỡ với muối lên, ngon tuyệt cú

    Ngồi ăn cơm với chị, không khí sao sao đó các thím ợ. Ngày mưa thật yên tĩnh, chỉ nghe tiếng mưa rơi tí tách, không gian se lạnh, được ăn một bữa cơm nóng sốt, bên cạnh là một cô gái xinh xắn, đảm đang lại dịu dàng. Mình vừa ăn vừa tưởng tượng đây là cuộc sống, là gia đình của mình sau này. Ước gì nó trở thành hiện thực, có lẽ với mình, không hạnh phúc nào hơn! Quá mãn nguyện rồi...

    Lại như lần trước ngắm mưa, mình và chị đều rất ít nói, chỉ lặng lẽ dùng cơm, khi thì mình gắp cho chị miếng gà, lúc khác chị lại xới cho mình bát cơm. Thỉnh thoảng chị lại tặng cho mình một nụ cười ngọt ngào, bấy nhiêu với mình là đủ rồi, hơn cả trăm ngàn lời nói. Tất nhiên, lần nào mình cũng nhăn răng ra đáp lại chị Không biết chị có nhận ra mật mã Da Vinci mình đính kèm trong đó không nhỉ? Nếu nhận được thì hồi âm cho em nha chị ơi!

    Bữa cơm chỉ kéo dài nửa tiếng, nhưng với mình thời gian như dừng lại, mình cố tận hưởng từng phút từng giây khi được ở bên chị. Mình trân trọng giây phút này, chị cũng im lặng như mình, có phải chị cũng đang cảm nhận được niềm hạnh phúc đó như mình không?!

  4. #14
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Chiều chị về sớm, mình và chị lại có thêm một bữa cơm riêng tư. Mình ăn hẳn 4 chén cơm, vui quá ăn mãi chả muốn ngừng, no cành hông chó cục, leo lên cầu thang thiếu điều muốn té lộn cổ

    Mình định rủ chị đi dạo phố, nhưng nghĩ lại, mấy khi có dịp chỉ có hai người ở riêng với nhau thế này, phải tận dụng chứ. Cuối cùng quyết định tiếp tục mở cinê trong nhà, rước chị vào phòng xem phim... kinh dị

    Lúc đầu chị không chịu, bảo sợ ma lắm, xem không dám ngủ, nhưng bị mình dỗ ngọt "phim này hay lắm, không có ma đâu", chị đành xuôi theo. Tiếp đó là tiết mục "truyền thống", đóng cửa tắt đèn, mình bật phim "The cabin in the woods".

    Phim khá hay, nội dung cũng đơn giản, được cái kỹ xảo tốt. Điều mình cần nhất trong phim này là vài xác chết sống lại, chạy tới chạy lui giết người thôi . Đúng như dự tính, chị rất sợ hãi, khúc nào ma xuất hiện là chị nhắm tịt mắt lại, không dám xem. Thành ra từ đầu tới cuối phim, chắc chị xem được chừng vài chục phút, còn lại toàn nhắm mắt nghe âm thanh + mình tường thuật trực tiếp

    Xem xong cũng gần 10h khuya, chị về phòng ngủ với gương mặt trắng bệch vì run. Mình lên ôm máy review cho các thím, tầm hơn 11h, đang lách cách thì chị gõ cửa phòng. Mình vội mở cửa bước ra (không dám cho chị vào, rủi thấy chuyện mình đang viết thì bỏ mợ).

    - Gì vậy chị?
    - Chị... ngủ không được...
    - Sao dzạ?

    Mình thừa biết lí do, cơ mà vẫn giả vờ ngây thơ .

    - Chị... sợ ma...
    Chị lí nhí, nhìn mặt quê quê, thấy tội gì đâu.

    - Ax, chị toàn nhắm mắt, thấy gì đâu mà sợ.
    - Sao không, chị có hí hí nhìn mấy lần..
    Mình:

    - Rồi giờ sao? Tính nhờ em giữ ma hả?
    - Ừ..m, T cho chị ngủ nhờ được không?

    Chị ấp úng, mặt dần đỏ lên, nói mà không dám nhìn mình, toàn cúi cúi xuống đất.

    - Ax, rồi em ngủ ở đâu?
    Mình hỏi lại, chủ yếu để nghe chị khẳng định một lần nữa, không thể tin được.

    - Thì... T ngủ chung với chị. Chị nằm trong, T nằm ngoài, ngăn cái gối ôm ở giữa nghen.
    - Ơ...ờ được, chị về phòng lấy mền gối qua đi.

    Trong time chị về ôm đồ qua, mình tranh thủ up phần đang viết dang dở lên cho các thím. Sau đó lao vào toilet vệ sinh, rửa mặt sạch sẽ cho tỉnh táo để chuẩn bị... ngủ với chị .

    Mọi thứ diễn ra như lời chị nói, chị nằm trong, mình bên ngoài, ở giữa là cái gối ôm chết tiệt Chị nói mình không được thò tay thò chân hay bất cứ "bộ phận" nào qua, lú qua là chị đánh. Cơ mà cái giường của mình là giường đơn, loại chỉ dành cho một người nằm, hai người thì hơi chật. Nên trừ cái gối ôm chia ranh giới ra, mình và chị nằm rất gần nhau, chỉ cách chưa đầy vài tấc (dù chị cố tình nằm sát vào vách, nhưng bù lại mình lết sát cái gối ôm )

    Chị nằm quay mặt vào trong, xoay lưng về phía mình. Mình canh chị không để ý, lâu lâu lại đẩy nhẹ cái gối ôm vào trong, lết theo vào. Cứ thế, chưa được nửa tiếng, vùng đất của mình đã rộng gấp 2 của chị. Nằm nhìn chị thật lâu, không biết chị đã ngủ chưa. Mình gọi nhỏ:

    - Chị...

    Không nghe trả lời, chờ một lúc, mình lại gọi:

    - Chị... ngủ rồi hả?
    - Ừm, ngủ rồi.
    - He he, ngủ rồi mà còn trả lời được, ngộ vậy kà!
    - Sao T không ngủ đi, quậy không cho chị ngủ hả
    - Em chưa buồn ngủ. Chị quay ra đây được không vậy?
    - Chi dzạ?
    - Thì quay ra đi.

    Im một lúc, chị xoay nhẹ người lại.

    - Trời đất, sao T ém chị quá vậy? Xích ra tí coi.
    - Ax, hồi nãy chị chia sao em để y vậy mà. Ém gì?
    - Xí, xạo vừa thôi. Giờ xích ra không?
    - Rồi đó, vậy được chưa?

    Mình xích ra 1 cm.

    - Có chút vậy, xích ra nữa.

    Mình lại nhích ra một đoạn khoảng 2 cm.

    - Rồi á, không kêu xích nữa à.
    - Hứ, kêu T cũng như không...

    Chị lườm mình một nhát bén ngót, nổi cả da gà. Bù lại, may sao chị không kêu mình té ra nữa, chắc thấy mình chai mặt quá, không nỡ.

    - T chưa buồn ngủ hả?
    Chị nhìn mình.

    - Ừ...
    - Sao vậy? Trưa ngủ nhiều quá rồi phải không?
    - Không phảiiii...
    - Chứ sao?

    Không lẽ giờ mình nói tại ngủ chung với chị sao mình ngủ được. Lúc này, mặt mình và chị cách nhau chưa đến một gang tay (cái gối ốm chỉ che từ ngực trở xuống thôi các thím ợ). Kiểu này bố ai ngủ cho nổi, mình chỉ muốn được hôn vào đôi môi đỏ tươi đang hé mở của chị thôi

    Mình ấp úng:

    - Thì... tại chưa buồn ngủ chứ sao?
    - Ừm.. vậy T thức đi hén, chị ngủ trước nha! Mai còn đi làm sớm nữa.
    - Ax...

    Chị cười mỉm chi, sau đó nhắm mắt lại, bỏ mình nằm bơ vơ giữa màn đêm lạnh lẽo . Mình nằm đó, hai mắt mở thao láo ngắm chị cả đêm. Chưa khi nào mình được ở gần chị như lúc này, chị xinh quá... Bình thường đã xinh, lúc chị ngủ lại càng xinh hơn, mình không bỏ lỡ cơ hội ngắm chị thật kỹ.

    Da mặt chị trắng mịn không một hột mụn, cặp chân mày đen nhánh tỉa ngang khiến chị có vẻ bướng bỉnh pha chút đáng yêu, chiếc mũi thon thon cao hơi cong cong, không được thẳng tắp như các em Hàn xẻng nhân tạo. Nhất là chiếc miệng nhỏ nhắn, đôi môi đỏ hồng tự nhiên của chị, toát ra mị lực kinh khủng...

    Đêm vắng, có thể nghe rõ được tiếng trái tim mình đập thình thịch dồn dập trong lồng ngực. Mình thật sự rất rất muốn được đặt một nụ hôn lên làn môi ấy, nó ở rất gần, ngay trước mắt mình, chỉ vài cm thôi. Rất nhiều lần mình muốn đánh liều hôn chị một cái, rồi ra sao thì ra. Mình muốn biết cảm giác đó như thế nào, cái cảm giác khi môi mình chạm vào môi chị, chắc là ngọt ngào lắm... Sự khao khát trong lòng mình dâng lên như sóng lớn tràn bờ, làm đầu óc mình trở nên mụ mị, muốn nổ tung ra. Tự nhủ "chỉ một cú rướn người thôi, sẽ lấp đầy cái khoảng cách nhỏ nhoi đó", nhưng rồi mình vẫn không thể làm được cái động tác tưởng chừng như quá đơn giản ấy...

    Nếu người con gái trước mặt mình không phải chị, mà là một người khác, có lẽ mình sẽ chẳng hề đắn đo mà làm theo bản năng, cái bản năng thiên bẩm của một thằng con trai khi nằm cạnh một cô gái suốt cả đêm dài. Nhưng đó lại là chị, mình không dám... mình sợ... sợ điều gì đó không rõ, có lẽ sợ mất chị... hay sợ chị buồn??! Mình chẳng biết nữa, chỉ biết là mình sợ, thế thôi.

    Cảm giác thật khó chịu, vừa hạnh phúc lại vừa khổ sở... Thật lòng mình chỉ muốn được hôn chị một cái thôi, ngoài ra không có ý nghĩ chiếm đoạt hay xâm phạm gì cả. Mình không muốn làm điều đó, tất nhiên nếu chị tự nguyện dâng hiến thì lại là chuyện khác

    Thật lâu, chẳng biết đã qua bao lâu rồi. Chị chợt mở mắt, làm mình giật nảy người, vội giả vờ nhắm mắt lại.

    - Sao T chưa ngủ nữa?
    - Em đang ngủ nè.
    - Xí, mới thấy nhìn lén chị rõ ràng...

    Chị nhoẻn cười, chu môi bắt bài mình.

    - Còn chị sao chưa ngủ vậy?
    Mình đánh trống lảng.

    - Chị ngủ nãy giờ đó chứ, mới nằm mơ giật mình dậy...
    - Vậy hả? Mơ thấy gì ghê dzạ?
    - Mơ thấy có người nhìn lén chị...
    - Ax...

    Yên lặng một lúc...

    - Chị...
    - Gì nữa ông tướng?
    Chị vừa nhắm mắt, nghe mình gọi lại phải mở ra.

    - Hôn em cái, chúc em ngủ ngon đi!
    - Hôn vào đâu?
    - Đâu cũng được
    - Rồi, T nhắm mắt lại đi.

    Hơ, đồng ý rồi àh? Mình sướng rơn, liền nhắm mắt lại, môi chu chu ra, chờ chị hôn vào

    "Cốp"

    - Ui da, sao cốc đầu em...
    Mình la lớn.

    - Hôn đó. T ngủ ngon nha!
    Chị chớp chớp cặp mắt nai, rồi mỉm cười nhắm mắt lại.

    Thế là cả đêm, mình chỉ làm một việc duy nhất là ngắm chị, ngắm mãi không chán. Cho đến gần sáng, đuối quá mình mới thiếp đi... Trong giấc mơ, dường như đôi môi mềm mại của chị chạm khẽ vào má mình, cảm giác hệt như lần trước được chị hôn. Mình cố mở mắt ra, xem là mơ hay thực, nhưng đôi mắt nặng trĩu...

    Chị ngủ ngon nhé!

  5. #15
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Giật mình dậy, việc đầu tiên mình làm là ngó vào trong, nơi chị nằm đêm qua - chị đi mất rồi. Nhìn đồng hồ, đã 11h trưa, lại nghỉ học một buổi nữa.

    Ba mẹ đến tối mới về, trưa đó lại được thêm một bữa cơm "gia đình" với chị

    - Tối qua T ngủ ngon không?
    Chị xới cơm cho mình, khẽ hỏi.

    - Cũng được. Đang ngủ hình như bị ai hôn, làm em giật mình.
    Mình đáp, hai mắt nhìn chị thom lom, chờ xem phản ứng của chị như thế nào.

    Không như mình dự đoán, chị vẫn tỉnh queo.

    - Ủa, có hả? Chắc ma hôn T đó!
    - Ax..

    Cơm nước, dọn dẹp xong, chị không được nghỉ ngơi mà phải vội vàng chạy lên tiệm. Tội chị quá!

    Mình lên phòng nằm xem phim, dưỡng sức chờ chiều sẽ hành động. Kế hoạch mình đều lập sẵn, đã đến lúc rồi.

    Nằm một hồi, ngủ quên lúc nào chả hay. Khi giật mình dậy thì đã gần 5h chiều, vội đt cho chị.

    - Chị nghe nè!
    Giọng nói ngọt ngào của chị vang lên, yêu thế

    - Chị sắp về chưa?
    - Sắp rồi...
    - Nay thằng Quang có lại kè chị về không?
    - Chắc là có, vừa đt chị khi nãy. Trời mưa rồi, chị bảo khỏi ghé nhưng nhất định đòi lại. Chi vậy T?
    - Không có gì, chị về sớm đừng đi đâu nhen.
    - Ừm... chị biết rồi.
    - Chị chạy xe cẩn thận nhen!
    - Ừm...bb T!

    Sáng giờ trời quang mây tạnh, tự dưng chiều lại đổ mưa, có điềm hay sao vậy nhỉ?

    Mưa khá to, mình mặc áo mưa vào, không quên nhét vũ khí bí mật - "máy ghi âm" vào túi quần. Lên đường.

    Lúc mình đến, đã thấy thằng nông dân ngồi trong tiệm, nói cười với chị và chị Ánh. Chờ được một lúc, mưa cũng ngớt, nó và chị ra đẩy xe về. Mình chạy chậm chậm theo sau, cách hai người khá xa.

    Đến hẻm gần nhà, chị tạm biệt nó rồi quẹo vào. Thằng nông dân như thường lệ rồ ga lao vút đi, mình vội phóng theo.

    Chạy theo nó khá lâu, mình vẫn chưa tìm được địa điểm thuận tiện. Ngoài đường xe cộ đi lại ồn ào quá, thêm cả tiếng mưa, sợ ghi âm không rõ. Nó vòng vèo loanh quanh một lúc, rồi bất ngờ chẻ vào một con hẻm vắng tanh. Đây là một con hẻm cụt đất đỏ khá lầy lội, trừ quán nhậu thịt cầy nằm giữa hẻm ra, còn lại cả một đoạn vài chục mét cuối hẻm đều là đất bỏ hoang chờ bán, cỏ dại mọc um tùm cao ngang thân người, cuối hẻm là những mảnh ruộng ếch nhái kêu ồm ộp. Mình có vào đây nhậu mấy lần, nhưng chưa khi nào chạy đến đoạn này.

    Chạy vào đến đoạn thấy hẻm cụt, mình hiểu chuyện gì sắp xảy ra rồi. Nhưng không sao cả, vì chị, chuyện gì mình cũng dám làm, cùng lắm thì nằm vài hôm thôi.

    Vẫn như lần trước, nó gạt chống xe xuống, cởi áo mưa vứt lên yên xe rồi xoay lại nhìn mình.

    - Mày cũng lì đó. Muốn ăn đòn nữa à?
    Nó hất hàm.

    Mình bước xuống xe, tay xỏ vào túi quần bật máy ghi âm lên, đi lại gần nó.

    - Không. Em muốn nói chuyện với anh. (ghi âm lén để tố khổ nó với chị, nên mình cố ăn nói thật đàng hoàng )

    Nó nhìn mình vẻ cảnh giác, sau khi thấy tay mình không hề cầm vật gì, có vẻ an tâm, nó cười đểu:

    - Giữa tao và mày có chuyện gì để nói?
    - Anh buông tha cho chị em được không? Chị Diễm hiền lắm...
    Mình làm vẻ mặt tội nghiệp cho nó đừng nghi ngờ + đưa nó lên khiến nó đắc ý, càng ăn nói vung vít càng tốt

    - Chị mày hiền tao mới thích chứ. Nào giờ chơi toàn gái quậy, nay đổi món cũng thú vị.

    Đệt, nghe nó nói câu này mình nóng run người, nhưng mà vì sự nghiệp gián điệp nên cố nhịn.

    - Anh đẹp trai, nhà giàu đâu thiếu gái. Cần gì phải nhắm vào chị em? Hả anh Quang?

    Sợ mưa làm nhiễu âm thanh chị không nghe rõ giọng nói, mình cố tình gọi tên nó.

    Nghe mình tâng bốc lên tận mây xanh, nó thích chí cười sằng sặc

    - Tao không thiếu gái, chuyện đó đương nhiên. Con chị mày ngon, đó cũng là chuyện đương nhiên, tội gì không ăn?! Bỏ thằng khác ăn cũng vậy thôi.

    Thằng chó nói chuyện khốn nạn vãi. Mình cố nén giận, chốt hạ thêm một câu cuối:

    - Anh có thật lòng với chị em không? Nếu anh quen chị em đàng hoàng thì em đồng ý...

    Mình chưa nói hết câu, nó đã nhảy vào mồm.

    - Chơi chán thì bỏ, mắc éo gì phải đàng hoàng với chị mày? Loại gái như nó, tao quen cả tá, toàn hạng đĩ điếm giả vờ hiền lành thôi.

    - Ừm, anh nói vậy em cũng không còn gì để nói.

    Mình éo biết nói gì với nó nữa, giận lắm nhưng biết đánh không lại nó, hơn nữa mục đích cũng đã đạt được rồi. Mình cố tỏ ra tự nhiên, đi lại xe của mình.

    Không nghe nó nói gì, mình lặng lẽ leo lên xe, lòng khấp khởi mừng thầm, chuẩn bị đề máy vọt đi thì nó chợt kêu lớn.

    - Khoan đi đã.

    Biết có biến, mình vội đề xe rồ ga. Nhưng chưa kịp chạy nó đã lao tới, chụp cả hai tay vào cảng xe giật mạnh sang một bên. Đường hẻm lầy lội trơn trượt nên cả mình và con xe ngã úp mề xuống vũng nước mưa .

    Té cú thốn vãi, mình lóp ngóp bò dậy, mình mẩy dính đầy sình đất đỏ. Nó lao tới đạp cho mình một phát ngay ngực, mình vội đưa tay lên đỡ, ê cả tay. Cú đá mạnh quá, mình loạng choạng rồi lại trượt chân té uỵch xuống đất. Đang lom khom chồm dậy thì nó đạp thêm cho mình một cú lăn quay, trúng ngay bụng, thốn tới ông bà ông vãi

    Lần này mình không ngồi dậy được nữa, đau đến mức lăn lộn. Nó đi lại, thọt tay vào túi quần mình moi móc. Mình cố đưa tay giữ chặt túi, nó tát cho mình một phát xây xẩm mặt mày, rồi cầm máy ghi âm giật mạnh ra.

    - Đm, ghi âm hả? Trò này xưa rồi.

    Nó cười khẩy, trợn mắt nhìn mình, rồi thảy cái máy ghi âm lên cục gạch thẻ gần đó, tay cầm cục gạch khác đập mạnh xuống mấy cái, nát cmn cái máy. Mình thề, âm thanh rắc rắc của cái máy bị bể cũng làm tim mình vỡ nát theo. Mình điên cmnr, cố nén đau lồm cồm bò dậy vớ cục đá xanh gần đó, nhào tới quất thẳng cánh một phát vào đầu nó.

    "Bốp", máu phún ra .

    Nó kêu lớn một tiếng, đổ gục xuống. Mình chụp cái máy ghi âm lên, nát như tương, còn éo gì nữa mà bằng với chứng

    - Đm mày, chết mẹ mày với tao!

    Một tiếng chửi là một cú đấm, mình leo lên người nó, hai tay phang túi bụi vào mặt. Nó che mặt thì mình đập vào ngực, mình phang éo biết mệt mỏi, chả biết là đánh nó bao nhiêu cú nữa

    Đang say máu thì lại "bốp" một tiếng vang lên. Lần này tới lượt mình ngã gục xuống, máu chảy ướt cả tai. Nó không biết từ khi nào đã mò được cục gạch, đập mạnh ngay trên tai mình một tí, đau điếng cả người.

    - Đm, dám chơi tao hả? Mày chưa đủ tuổi đâu thằng lol...

    Tình thế chợt đảo ngược, nó ngồi lên người mình, tay cầm cục đá phang thẳng cánh vào mặt mình

    Mình lúc này hồn vía lên mây, nhìn cái mặt nó tái xanh, máu từ trên đầu chảy xuống nhiễu vào mặt mình. Mình biết cú này nó chơi thật, trúng cú này mình knock out là cái chắc, lạng quạng đi bán muối luôn

    Mình vội đưa hai tay lên đỡ. Nó nện phát đó ngay cườm tay trái, thốn vãi đ*i, hình như nứt xương cmnr

    Nó lại đập cục gạch xuống, may phước ông bà để lại, lần này mình chụp được tay nó, quýnh quá rồi, tiện thể ngay miệng, thế là kéo tay nó vào miệng sử dụng chiêu "cẩu xực xí quách" một phát tận xương nó

    Nó la hoảng, giật mạnh tay ra, mình nghe được một tiếng "sựt" như có gì đó bị rách, lật đật phun ra một miếng đo đỏ vàng vàng, hình như là thịt pha lẫn tí da trong đó

    Không bỏ lỡ cơ hội, mình leo đè lên người nó (nó có võ, mình chỉ có nước xáp lá cà dừng sức mạnh lì đòn với nó thì may ra). Lúc này chả còn biết trời trăng gì nữa, cứ canh nó mà mình táng thôi, mặt ngực bụng, che chỗ này thì đục chỗ khác, điên cuồng... Chịu trận một lát nó chợt tỉnh, vùng dậy ôm lấy mình vật xuống. Hai thằng cứ thế ôm nhau lăn lộn cả một đoạn đường sình lầy, miệng đầy bùn đất. Cuối cùng người thắng thế vẫn là mình, nhờ mấy năm rèn luyện thể hình, mình lại đè được nó xuống dưới.

    Mình tiếp tục phang, bao nhiêu căm giận dồn nén chịu đựng bấy nay, xả hết vào mặt nó. Lúc này mặt nó đầy máu, cái mỏ sưng vêu lên, cũng đã đuối sức rồi, chỉ còn biết đưa tay lên che, chống đỡ yếu ớt. Mình đấm nó mà tay thốn chảy cả nước mắt, chắc nứt xương cmnr éo phải chơi. Đấm đá chán, một lúc sau mình cũng đuối, máu bên tai chảy càng ngày càng nhiều, bắt đầu cảm thấy choáng váng...

    Mình đứng dậy, lê xác lại xe, leo lên đề máy, éo đội mũ bảo hiểm luôn, choáng cmnr với lại trời vẫn còn mưa, chắc không có bò vàng đi lạc. Đang định chạy đi thì nó giương mắt nhìn mình thều thào.

    - Đm mày chờ đó. Đéo yên với tao đâu...

    Mình không nói gì, lại gạt chống xe bước xuống, lết lại gần nó, khuyến mãi vô mặt nó vài đạp, xong lên xe dông thẳng về nhà

    Chưa khi nào cảm thấy lạnh như hôm qua các thím ợ, mất máu khiến cơ thể lạnh run luôn hay sao ấy. Mình chạy xe mà run lên từng chập, hai mắt mờ đục, mấy lần suýt tông vào cột đèn với xe khác, may mà vẫn cố lết được về đến nhà.

    Mình bước loạng choạng vào, ngã vật ngay phòng khách, nghe tiếng chị từ bếp vọng ra.

    - T về rồi hả?

    Mình cố lên tiếng, nhưng chỉ ú ớ được vài từ vô nghĩa.

    Rồi có tiếng bước chân chị từ bếp đi lên.

    - Trời ơi, T bị gì mà máu me tùm lum vậy nè. T ơi... T...

    Mình lịm dần đi, chả biết gì nữa, chỉ còn nghe văng vẳng bên tai tiếng chị hốt hoảng...
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

  6. #16
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Trong mơ màng nửa mê nửa tỉnh, mình nghe tiếng xe chạy, tiếp đó là những âm thanh ồn ào của khá đông người, dường như có cả tiếng nấc nghẹn của chị... cố đấu tranh, cố gượng dậy mở mắt ra nhưng không làm được, cơ thể như không còn của mình nữa, các giác quan dần mất đi rồi chẳng còn biết gì nữa...

    ...




    Mình mở mắt ra, khẽ quay đầu nhìn xung quanh, là căn phòng quen thuộc của mình. Đầu đau kinh khủng, mình mẩy ê ẩm..

    - Ui..da...

    Vừa chống tay ngồi dậy, cơn đau tê tái ập đến từ cổ tay khiến mình không kìm được phải rên thành tiếng.

    - T tỉnh rồi hả? Thấy trong người sao rồi, có đau lắm không?

    Gương mặt xinh xắn phủ đầy sự lo lắng của chị chợt hiện ra, nhìn chị có vẻ mệt mỏi. Giờ mình mới phát hiện, không biết chị nằm cạnh mình từ bao giờ, và nhất là chẳng hề có cái gối ôm nào chắn ở giữa cả.

    - Chị đang ngủ hả?
    - Ừm, chị sợ T có chuyện gì, nên ngồi canh, rồi ngủ quên lúc nào không hay...

    Chị đáp nhỏ, mặt đỏ lên cúi nhìn xuống nệm.

    Mình nhìn chị thật lâu, muốn nói thật nhiều, nhưng rốt cục chỉ buông được một câu vô nghĩa.

    - Cực cho chị quá...

    Chị lắc đầu, làm mái tóc đen hơi rối nhún nhẩy trên vai.

    - Có cực gì đâu. T thấy trong người sao rồi? Đau lắm phải không?
    - Ừm, hơi đau tí. Chị băng cho em đó hả?

    Nhìn cái cổ tay băng trắng xóa, lại sờ nhẹ lên cục bông băng trên đầu, mình nhăn mặt hỏi chị.

    Chị lại lắc đầu, trên đôi mắt to tròn vẫn còn ẩn hiện sự sợ hãi.

    - Chị gọi taxi đưa T vô bệnh viện đó, mặt T đầy máu, người toàn bùn đất... chị sợ lắm...

    Nói đến đây chợt những giọt nước trong suốt từ mắt chị tràn ra, lăn tròn xuống má, rớt ngay chân mình... nóng bỏng...

    Khóe mắt mình bỗng cay cay, lén đưa tay lên quệt mắt, mình đưa tay nắm lấy bàn tay chị. Tay chị lạnh quá... đến giờ chị vẫn còn run sao..

    Mình cố rặn ra một nụ cười, cơ mà đau quá cười chắc không đẹp lắm, cảm giác môi mình méo xệch.

    - Em không sao rồi mà. Em khỏe rồi, chị đừng lo nữa...

    Chị vẫn khóc, dường như từ tối đến giờ, chị phải dồn nén quá nhiều. Mình không biết nói gì nữa, khẽ ôm chị vào lòng, đến giờ nghĩ lại chẳng hiểu sao lúc đó mình có can đảm làm như thế.

    Chị ngồi yên trong lòng mình, để im cho mình ôm, không phản ứng gì cả. Thỉnh thoảng đôi vai nhỏ nhắn lại run lên bần bật, kèm theo là những tiếng nấc nghẹn. Mình lặng lẽ với tay lấy miếng khăn giấy, thấm nước mắt cho chị, rồi lại ngồi im, vẫn để chị tựa vào người mình, tay vẫn quàng nhẹ qua eo chị. Nước mắt chị rơi ướt đẫm ngực áo mình, ấm...nóng...

    Mình hiểu khi con gái khóc, càng dỗ sẽ càng khiến họ thương tâm, lại càng khóc nhiều hơn, nên mình chọn giải pháp im lặng. Để yên cho chị trút hết nỗi buồn, rồi chị sẽ nguôi thôi...

    Hai người ngồi như thế thật lâu, mình không thể với tay đến cái đt nên không biết được thời gian, chỉ cảm thấy rất rất lâu, chị mới dần nín. Hành động đầu tiên của chị là chợt nhoài ra khỏi người mình, sau đó bẽn lẽn chùi chùi mắt, miệng lí nhí:

    - T đói chưa? Chị có nấu cháo, múc cho T ăn nghen!
    - Ừm...

    Chị nhắc mình mới nhớ, cái bụng đang sôi ùng ục, từ chiều giờ đã ăn gì đâu, ngoại trừ cục gạch và một số cú đấm đá của thằng nông dân, không biết giờ này nó ra sao rồi, đang ở nhà hay trong bệnh viện

    Cháo chị nấu rất ngon, thịt bằm mềm mềm dai dai lại ngọt, mình quất hẳn hai tô tổ bố

    Chị ngồi kế bên, thấy mình ăn như hổ báo nên cứ nhắc chừng:

    - Ăn từ từ thôi, nóng lắm đó..
    - Ừm, em biết rồi mà. Ngon ghê!

    Ăn xong, mình chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.

    - Ba mẹ về chưa chị?
    - Về rồi, hồi 9h mấy..
    - Ax, hai người có la gì không?
    - Không có. T bị vầy lo còn không hết, sao la được. Dì dượng lo lắm, lên gặp trực tiếp bác sĩ chữa trị cho T để hỏi. Nghe bảo không sao, hai người mới yên tâm ngủ đó.

    Mình thở phào nhẹ nhõm, giờ chỉ phải lo tìm lí do, phòng khi ba mẹ hỏi còn biết mà trả lời thôi.

    - Ba mẹ có hỏi em bị gì không?
    - Có, chị nói T chạy xe bị ta tông, rồi ta chạy mất.

    Ax, chị nói dối giùm mình luôn, lí do cũng chuẩn quá rồi, đỡ phải lo

    - Bác sĩ nói cườm tay trái của T bị rạn xương, đầu phải may 9 mũi, mất máu nhiều, chấn thương phần mềm nữa...
    - Ừm...
    - T làm gì mà kinh khủng vậy? Nói chị nghe đi, đừng có giấu...

    Chị nhìn mình ái ngại, sự quan tâm lộ rõ trong mắt... "Lo cho em vì có tình cảm với em, hay vì xem em như là một thằng em trai vậy chị ơi...?!!"

    Mình im lặng suy nghĩ một lúc lâu. Máy ghi âm vỡ nát rồi, bằng chứng không còn, nói ra chị có tin mình không đây? Mà không nói thì mình lại sợ, nó điên lên sẽ nhằm vào chị làm bậy, lúc đó mình có hối cũng đã quá muộn.

    - Anh Quang đánh T đúng không?
    - Hả?

    Chị chợt buông một câu làm mình choáng váng, giật mình hỏi lại. Chị đang thử mình sao?

    Mình nhìn chị, lúc này chị cũng đang chăm chú nhìn mình, không chút lảng tránh. Dường như chị đang tìm sự thật trong mắt mình..

    - Chị đoán đúng rồi phải không?
    Chị lập lại, giọng run run.

    - Ừm...

    Im lặng thật lâu...

    Chị hít sâu một hơi như để lấy thêm can đảm, rồi nói khẽ:

    - T kể cho chị nghe hết mọi chuyện đi. Chị muốn biết!

    Mình trầm ngâm sắp xếp lại câu chuyện, rồi chậm rãi thuật toàn bộ sự việc cho chị nghe. Đương nhiên, những đoạn mình xuống tay với nó đều được tua nhanh, chỉ kể những lúc nó đập mình, đặc biệt nhấn mạnh đoạn nó phang đá vào mặt vào đầu mình, mình hào phóng lên án nó đập đá vào đầu mình cả chục cái, miệng còn gầm lên đòi giết cả chị lẫn em

    Chị nge mà gương mặt trở nên thẫn thờ, nhất là những đoạn mình diễn tả thật chi tiết cảnh nó dần mình, chị lại nhìn mình bằng ánh mắt đau xót, tay chị nắm chặt tay mình.

    - Nếu chị không tin, mai em sẽ ra đó đem cái máy ghi âm bể nát đó về cho chị xem.

    Kể xong, mình chốt thêm một câu, phải "rèn sắt ngay khi còn nóng"

    Chị đưa tay sờ nhẹ mặt mình, mắt chị long lanh, chị lại khóc nữa rồi... Haizzz, con gái mít ướt thật...

    - Không cần đâu. Chị tin T mà! Tại chị hết, quen người không ra gì, báo hại T vì lo cho chị mà bị vầy..hix...hix...

    Nói đến đây, chị lại òa lên khóc

    Mình lại ôm chị vào lòng...cảm giác xúc động vô cùng mãnh liệt. Mọi thứ mình làm, những điều mình phải trả giá vì tình yêu dành cho chị, mình không hối tiếc... Không cần biết ngày mai ra sao, chỉ cần giây phút này được ôm chị vào lòng, được chị khóc vì mình, đã quá mãn nguyện rồi...
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

  7. #17
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Mấy hôm nay bị cái đầu và cái tay củ hành quá, update chậm mất 3 ngày. Bữa nay mình sẽ gom lại một số sự kiện tiêu biểu review gói gọn trong chap này.

    Trừ hôm đầu tiên ở bệnh viện về được ngủ cùng chị, mấy ngày qua do chị đã yên tâm về tình trạng sức khỏe của mình nên đã về phòng riêng, mình lại trở về với kiếp lính phòng không đêm bắn máy bay một mình, hơi tiếc vì điều đó .

    Chắc các thím sẽ ngạc nhiên vì tại sao tối đó ba mẹ mình đã về nhà rồi, mà chị vẫn dám qua ngủ cùng mình. Thật ra là thế này, phòng mình và phòng chị chung một vách và đều có 2 cửa, một cửa chính nằm cạnh cầu thang, cửa còn lại ở cuối phòng dẫn ra toilet chung cũng ở trên lầu. Toilet này được xây riêng cho người ở trên lầu sử dụng, nên muốn vào toilet chỉ có con đường duy nhất là đi vào phòng mình hoặc phòng chị. Thế nên chỉ cần mình và chị đều khóa trái cửa phòng lại, rồi mở cửa hậu vòng qua toilet thì có trời mới biết mình và chị ngủ cùng một phòng .

    Các thím cũng đừng nghĩ bậy bạ gì về đêm đó nhé, không có gì xảy ra cả. Mình đuối như trái chuối, nằm xụi lơ, lại còn sốt cao, báo hại chị chăm mình cả đêm. Có bệnh + thương tích mới thấy sức khỏe quý báu thế nào các thím ợ, đúng là ngàn vàng không thể đánh đổi. Cơ mà ngàn vàng mình không cần, nhưng chị thì mình sẵn sàng đổi tất cả để có .

    Sau hôm đó thằng Quang có đt cho chị, chẳng biết nó gọi về từ địa ngục hay bệnh viện, nhưng chị không nghe máy. Gọi mãi không được nó chuyển sang bài nhắn tin, có lẽ với cái đầu cáo già của nó cũng hiểu được mình sẽ nói những gì với chị, nên nó chẳng đá động gì đến mình cả, ra vẻ cao thượng lắm. Nó chỉ gửi cho chị một tn ngắn "Anh biết em đã nghe những điều không tốt về anh, nhưng mọi chuyện không như em nghĩ đâu. Con người anh thế nào em hiểu rõ mà, đúng không?"

    Chị xem tn của nó, ngồi cắn môi thừ người ra một lúc. Mình cũng chẳng nói gì cả, những gì cần nói mình đã nói hết rồi, tin hay không tùy ở chị vậy. Đôi khi nói nhiều không phải là cách hay, có thể khiến chị thay đổi suy nghĩ về mình. Nhưng để đề phòng bất trắc, mình đã đt cho Thanh sida, nhờ nó chạy ra "bãi chiến trường" tìm cái máy ghi âm về giùm mình, quan trọng là thẻ nhớ. Chẳng hiểu sao mình lại có thể quên một chuyện sơ đẳng đến vậy, chắc lúc đó máu xông lên não, ngu người cmnr .

    Nghe chuyện, Thanh sida tức tốc vọt ra đó tìm máy ghi âm, tất nhiên không quên sạc cho mình một trận vì tội đơn thương độc mã hành động mà không rủ nó. Biết sao được, hôm ấy vì sợ đi đông sẽ bứt dây động rừng, nên mình đành đi một mình, hi vọng thằng nông dân bớt cảnh giác dễ làm ăn hơn. Không phải trẻ trâu hoặc có máu anh hùng đâu nhé các thím .

    Sau cả tiếng đồng hồ lùng sục khắp con hẻm, Thanh sida đt báo mình biết nó không tìm được cái máy, chỉ còn vương vãi một vài mảnh vỡ vô dụng ở đó thôi. Thằng Quang lại đi trước mình một bước, tiêu hủy vật chứng rồi. Giờ điều mình có thể làm là cầu mong chị đừng tin lời đường mật của nó thôi.

    Thật may, chị thông minh và bản lĩnh hơn mình nghĩ. Sau tn đó của nó, chị vẫn bình thường như không có chuyện gì, và cũng không hề trả lời nó. Đến tận bây giờ, hàng ngày nó vẫn nt cho chị đều đặn, sáng 1 tin, chiều 1 tin, tối lại thêm một tin chúc ngủ ngon. Nội dung các tn của nó cũng chẳng có gì quan trọng, chủ yếu là chúc chị vui vẻ và nhắc nhở chị ăn uống đúng giờ, giữ gìn sức khỏe. Tuyệt nhiên không hề nhắc đến chuyện cũ, và cũng không đòi gặp chị, mình đoán chắc cái mặt nó bây giờ không thua gì Hà Bá, dám hẹn chị mới lạ .

    Tn nó gửi đến chị vẫn đọc, còn đưa cho mình xem, nhưng đều không trả lời nó một lần nào. Mình có cảm giác, dường như chị đang muốn cho mình thấy chị không hề giấu diếm mình điều gì. Phải thế không nhỉ? Hay mình CDSHT cmnr .

    Chị xinh nhưng mình nghĩ không đến mức hot girl chân dài để thằng Quang phải nhọc công, phí nhiều thời gian săn đón, tán tỉnh hạ mình đến thế. Có thể nó đang rất quyết tâm tán cho bằng được chị, để chà đạp chị trả thù mình. Nghĩ đến điều này, mình gai cả người, thật sự lo sợ... Mình bị sao cũng không quan trọng, nhưng chị mà có chuyện gì, mình chả biết thế nào nữa. Có khi mình điên lên đâm chết cmn, rồi tử hình cũng mặc .

    Nhưng đó là khi nào nó hại chị, dồn mình đến bước đường cùng. Còn hiện giờ mình và chị vẫn yên ổn, chị ngày ngày vẫn đi làm, mình thì nằm nhà dưỡng thương + sốt li bì. Lâu lâu khỏe tí lại lượn vào voz, xong lại ăn ngủ. Lúc đầu chị định xin chị Ánh tạm nghỉ vài hôm để ở nhà chăm sóc cho mình, nhưng mẹ mình không cho. Chị nghỉ nhiều rồi, tiệm chị Ánh lại đông khách, mẹ sợ phiền lòng chị Ánh thì không tốt cho chị. Cuối cùng, mẹ phải xin nghỉ làm để lo cho mình, mặc mình ngăn cản cách mấy cũng không được, đành chịu.

    Mình không phải dạng trẻ trâu ham mê đánh nhau, thích bạo lực. Mình thật sự không thích va chạm, dính líu đến công an, tù tội, xem các thớt về cuộc sống trong tù ngán lắm các thím ợ. Nên sẽ không có chuyện mình kéo bạn bè, hoặc lập hội như các thím bảo để đi hỗn chiến với bọn nó. Mình càng không muốn liên lụy đến người khác, chuyện mình thì mình sẽ cố tự giải quyết, khi nào nó ép mình đến đường cùng, lúc đó sẽ tính. Nhưng cũng xin cảm tạ tinh thần tương thân tương ái, lá rách đùm lá nát của các thím .

    Ơn trời, mấy hôm nay chị đi làm đều không xảy ra chuyện gì. Thằng nông dân vẫn chưa thấy xuất hiện, ngoại trừ việc vẫn nt đều đều cho chị. Mình hết sốt rồi, tình hình sức khỏe khá ổn, vết thương đang hồi phục khá nhanh, hi vọng 1, 2 tuần nữa sẽ lại khỏe như vâm để chở chị đi chơi .

    Chiều chị thường về khá sớm, có lẽ chị Ánh cũng biết tình trạng của mình, và chị tỏ ra lo lắng hay sao ấy, nên luôn được chị Ánh cho về sớm hơn thường lệ. Tầm 4h hơn chị đã có mặt ở nhà, việc đầu tiên chị làm là lên phòng xem mình thế nào, sau đó xuống bếp nấu cơm, ăn cơm xong lại vào phòng mình. Hai người ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, khuya mình đói hay không đói chị không cần biết, luôn chạy đi mua đồ ăn về bắt mình ăn. Chị bảo ăn nhiều cho mau khỏe, để còn xem phim và chở chị đi chơi, mình nghe mà thầm ước trở thành Thánh Gióng sức trâu ăn xong vươn vai khỏe ngay .

    Và đặc biệt một điều, mỗi tối trước khi về phòng ngủ, chị đều hôn mình một cái vào má . Lần đầu là mình đòi, nhưng vài hôm nay thì chị tự nguyện. Theo chị nói thì đó là "nụ hôn thần chết" giúp cho mình mau về cõi vĩnh hằng. Ước gì "thần chết" hôn ngay vào môi mình, hút cmn hồn mình đi mình cũng chịu, chết vì gái là cái chết quá êm ái, lại vô cùng tê tái .

    Chị luôn đối xử với mình rất rất tốt, cực kì quan tâm mình. Mình cảm nhận được điều đó, nhưng mình không biết những cái đó nói lên điều gì. Là chị thương mình nên lo cho mình như em trai? Hay chị có tình cảm với mình? Người trong cuộc thường không sáng suốt, hi vọng các thím đèn trời soi sáng cho mình. Trước giờ tự hào hiểu tâm lý con gái, nhưng giờ yêu chị quá, mình lú cmnr .
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

  8. #18
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Hôm nay trời âm u cả ngày, mát mẻ thích vãi, thỉnh thoảng lại có vài trận mưa rào tí rồi tạnh ngay. Mình chả làm gì, cứ xem phim rồi ăn, ăn xong lăn ra ngủ. Tính ra bệnh cũng có cái lợi, nhưng mà ở nhà suốt ngày thế này cũng cảm thấy hơi gò bó, đã 4 ngày rồi mình chưa bước chân ra khỏi nhà..

    Trưa khoảng gần 3h, Thanh sida ghé thăm, đồng thời đem đến cho mình một số tin tức khá hot. Cơ mà thằng này đi thăm bệnh nhưng chả có tí lòng thành nào, đi tay không lại mới kinh. Đã vậy nó còn lục lọi tủ lạnh chén sạch chả lụa, xúc xích, một đống ổi xoài + hộp sữa tươi, có thằng bạn quý hóa vãi lúa.

    Ăn uống no nê, nó nằm ườn ra, báo cho mình rằng theo nguồn tin mật nó lượm lặt được, thì thằng Quang thương tích te tua tơi tả không kém gì mình, phải nằm viện mất 2 hôm, vừa xuất viện về nhà vào hôm qua. Nói đến đây, nó bật ngón tay cái về phía mình.

    - Công nhận mày trâu vãi đ*í thiệt, tao nghe nói nó hồi trước học võ cũng mấy năm trời, mà giờ bị mày nện liệt giường luôn. Mày đúng là "cao thủ nằm trong lá ủ"..

    Nghe nó khen, mình cũng sướng sướng, phải nói hôm đó phang thằng nông dân đã tay kinh khủng. Nhưng mà chợt nhìn lại cơ thể tàn tạ của mình lúc này, cái sự sung sướng đó liền tan biến.

    Mình hỏi nó:

    - Sao mày biết?
    - Có chuyện gì mà tao không biết? Khả năng của tao, mày còn chưa hiểu sao?
    Nó nằm bật gân ra bộ salon, nhịp giò nhướng mắt. Điệu bộ cà sốc nhìn buồn cười vãi.

    - Ờ, ờ... khả năng chém gió của mày thì tao hiểu quá rồi. Nói lẹ đi, nhảm quá!

    Nó nhe răng cười nham nhở:

    - Điều tra cực lắm nhen ku, không dễ đâu à!
    - Ờ, nói lẹ giùm cái đi. Gần 4h rồi, chị tao sắp về rồi đó.
    - Vậy hả? Càng tốt, lâu lắm không gặp chị Diễm, tao cũng thấy nhớ nhớ!

    Mình trợn mắt nhìn nó:

    - Chị của tao, không tới lượt mày nhớ đâu ku. Nói lẹ đi, móa đang lo mà cứ cù nhây hoài.

    Thanh sida ngồi dậy, làm bộ mặt nghiêm túc:

    - Mày còn nhớ anh Sang, anh họ của tao không?

    À, thằng Sang này thì mình có gặp vài lần. Nó hơn mình vài tuổi, thuộc về thành phần bất hảo tại địa phương, suốt ngày ăn chơi lêu lổng. Nghe Thanh sida kể thì thằng này đã từng ngồi tù vài lần, chủ yếu vì tội ăn cắp vặt (mình gọi anh Sang của Thanh sida là thằng vì căn bản mình không nể, lớn hơn mình mà nhân cách không ra gì mình đều gọi là thằng hết).

    Giờ nghe nó nhắc tới, mình chợt thấy hơi lo.

    - Ờ, nhớ. Rồi sao? Nó thì liên quan gì?

    Thanh sida nhịp giò:

    - Ờ, không liên quan gì. Nhưng ổng có biết thằng Quang.
    - Vậy hả? Chuyện thằng Quang là nó kể cho mày nghe à?
    - Ờ.
    - Kể gì, nói hết tao nghe coi.

    Thanh sida trầm ngâm nhìn mình, mặt nó bỗng trở nên trầm trọng:

    - Toàn tin xấu. Tao tính không kể mày nghe, mất công mày lo lắng! Nhưng mà nghĩ lại thấy không ổn, phải cho mày biết để còn chuẩn bị đối phó, kẻo bọn nó úp sọt thì bỏ bú.
    - Ừ, mày nói đi. Tao chuẩn bị tinh thần rồi.

    Chưa nghe nó nói gì, nhưng cái kiểu rào trước đón sau này của nó càng khiến mình lo hơn.

    - Haizzz... Như lời anh Sang nói thì thằng Quang này thuộc dạng tiểu nhân, có thù tất báo. Trước giờ nó chơi chưa bao giờ bị thiệt thòi, đâm chém đã từng. Có lần đụng độ thằng tình địch thuộc dạng có số má, cứng cựa, nó thuê luôn giang hồ xử thằng kia. Kì đó nó suýt bị truy tố, may mà ông già nó có tiền, lại quen biết rộng, chạy chọt sao đó mới thoát tội. Thằng Quang chơi rất khôn, toàn kiểu ném đá giấu tay, ra đường lúc nào cũng mang giày lịch sự, ăn nói đàng hoàng, nên rất ít ai biết bản chất thật của nó. Ông anh tao nhờ quen biết một số tay anh chị nên mới nghe nói sơ sơ về nó vậy thôi.

    Nghe nó kể mà mình thật sự thấy lo. Kiểu này giông bão sắp ập xuống đầu mình rồi, mấy ngày qua cuộc sống thật yên bình khiến mình có phần mất cảnh giác. Chẳng lẽ trước cơn bão thì không gian luôn yên ắng, đây là chân lí bất di bất dịch sao?

    - Tao thấy sắp tới mày nên ở nhà, đừng có ra đường. Tạm thời vậy đi cho an toàn, tao nhờ anh Sang rồi, nếu có tin gì mới ổng sẽ báo ngay, rồi tụi mình tính. Đừng lo quá!

    Có lẽ thấy sự bất an của mình, Thanh sida an ủi.

    - Ừ, tao biết rồi. Giờ bị vầy cũng đi đâu được.
    Mình đáp mà chả biết đang nói gì. Lúc này, đầu mình tràn ngập sự lo lắng.

    - Trễ rồi, tao về nhen. Nhớ ở nhà đừng đi đâu nhen mày! Chờ tin của tao.

    Thanh sida đứng dậy đi về, để lại mình và mớ thông tin bom tấn nó vừa bỏ quên trong đầu mình.

    4h30, chị về đến nhà, thấy mình ngồi thẫn thờ ở salon liền hỏi:

    - Làm gì ngồi buồn so vậy T? Bệnh nữa hả?

    Vừa hỏi chị vừa đưa tay sờ trán mình.

    - Ủa, mát mà. Làm chị hết hồn, T sao vậy?
    Không thấy mình phản ứng gì, chị hỏi tiếp.

    - Có gì đâu, tự nhiên em thấy hơi mệt, chắc tại ít vận động.
    Mình uể oải trả lời.

    Chị cười khẽ:

    - Vậy mà làm chị hết hồn. Vết thương chưa lành mà, chờ khỏi hẳn rồi tha hồ vận động, có sao đâu.
    - Ừm..
    - Thôi, chị đi nấu cơm. T coi tv đi hén!

    Chị xuống bếp nấu nướng rồi, mình mới leo lên phòng nằm suy nghĩ lung tung. Thằng Quang xem ra khó chơi và nguy hiểm hơn mình tưởng, đụng phải đá tảng rồi. Nói mình không sợ là nói dối, mình cũng sợ, chuyện đâm chém xử theo kiểu giang hồ sao không sợ được, liên quan đến tính mạng con người mà. Nhưng mình lo nhất là chị, chẳng may thằng cờ hó kia tán chị mãi không được, nó điên lên thuê người làm nhục chị thì sẽ ra sao đây? Mình không dám nghĩ nữa...

    Hay là báo công an? Cũng không được, bằng chứng vật chứng chẳng có, chuyện lại chưa xảy ra, ai mà tin. Hơn nữa các chú công an phường mình chả tin nổi, sẽ nhiệt tình giúp đỡ mình sao? Không thể nào.

    Nằm nghĩ mãi không ra cách gì, chị lên gọi mình xuống ăn cơm. Mới đó đã gần 7h tối rồi, nhanh thật, thảo nào óc mình nóng muốn sôi lên, vận động não quá mức liệu có bị tâm thần không nhỉ?

    Mình ăn tô, vì tay đau không cầm chén cơm được. Cả bữa cơm lặng lẽ ăn, ba mẹ hỏi gì cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện, chẳng còn tâm trí để mà nghĩ đến những chuyện khác.

    Ăn xong mình leo lên lầu, ra ban công ngồi. Một lúc sau thì chị lên, lặng lẽ lại ghế đá ngồi cạnh mình.

    - T vừa khỏi bệnh đó, ra đây ngồi coi chừng trúng gió..
    Giọng chị quan tâm.

    - Em khỏi hẳn rồi. Thần gió nào mà đánh trúng em cho nổi.
    Mình cố tỏ ra bình thường, nói đùa với chị. Không thể cho chị biết chuyện này được, chị có quá nhiều chuyện để lo lắng rồi. Hơn nữa chị có biết cũng không giải quyết được gì, mệt mỏi thêm thôi.

    - Khỏe dữ há! Không biết mấy bữa trước ai nằm một đống rên hừ hừ vậy ta!
    Chị trề môi.

    - He he, lúc đó yếu trong người mới vậy thôi. Giờ không có cửa đâu!
    Mình cười hắc hắc. Không hiểu sao nói chuyện cùng chị thì bao nhiêu nỗi lo lắng phiền muộn của mình đều bốc hơi đi mất.

    Chị đứng dậy, đi lại tựa sát người vào ban công.

    - Trăng sáng đẹp quá T hén!

    Công nhận đêm nay trăng sáng thật, đến rằm chưa nhỉ? Mình ít khi coi lịch nên chỉ biết ngày tây thôi, âm lịch không để ý lắm.

    Ánh trăng sáng vằng vặc soi lên người chị, những tia sáng vàng vọt yếu ớt như người họa sĩ tài hoa làm rất tốt việc khắc họa nên hình ảnh một cô gái đẹp dưới trăng. Đêm nay chị mặc bộ váy liền thân màu tím nhạt, mái tóc đen óng xõa tung ra trên vai, bay lất phất theo từng cơn gió nhẹ... hòa cùng ánh sáng huyễn hoặc được vầng trăng mang đến, chị đẹp lạ lùng... nét đẹp có chút gì đó ma mị, giống như hồ ly vậy... ừm... một nàng hồ ly ngây thơ... (nếu các thím có từng xem phim "bạn gái tôi là hồ ly", thì khung cảnh mình đang nhìn thấy bây giờ giống như lúc nàng gumiho khoe 9 cái đuôi của mình dưới trăng vậy, mình ít xem nhưng có lần tình cờ mở tv thấy được khúc này ).

    Khi trước vẻ đẹp của chị mang chút ngây thơ, mong manh, gần đây có lẽ lên nhà mình ở, lại được mẹ mình chăm chút, chị dần dần trở thành một tiểu thư đài các. Dù chị không cố tình tỏ ra như vậy, chị cũng chẳng hề thay đổi, tính cách vẫn như trước, không se sua chưng diện, chị vẫn là chị thôi nhưng mình tin bây giờ ai nhìn thấy chị cũng sẽ có ý nghĩ giống mình. Có lẽ chỉ có chị là không nhận ra sự đổi khác của mình...

    Chị như một nàng công chúa nhỏ xinh xắn, ngây thơ đang khiêu vũ, múa hát dưới ánh trăng. Còn mình là gã chăn cừu nghèo hèn rách nát khao khát trèo cao, luôn mơ ước có được tình yêu của nàng công chúa...

    Khung cảnh như mộng như ảo trước mắt khiến mình chợt trở nên ngơ ngẩn, cứ ngồi thừ người ra nhìn ngắm chị. Đầu óc mình chếnh choáng mụ mị, chẳng còn nghĩ được gì nữa, bao nỗi lo cũng biến mất.

    Lúc này, "nàng công chúa hồ ly" chợt quay mặt lại cười với mình, nụ cười sáng như ánh trăng rằm..

    - T làm gì ngồi đó im re vậy? Lại đây nè, trăng đẹp lắm!

    Mình ngu người cmnr, gật đầu như cái máy, bật dậy chạy lại đứng sát bên chị.

    Tóc chị bị gió thổi tung bay, chạm vào mặt mình, cảm giác thật êm ái. Mình nhắm mắt lại, mũi hỉnh lên hết sức có thể chỉ để ngửi, tóc chị thơm thật..

    Chợt mái tóc đó biến mất, mình vội mở mắt ra. Chị đang vén tóc nhìn mình cười duyên.

    - T nhắm mắt chi vậy? Tóc chị làm T khó chịu hả?
    - Ơ...đâu có...tóc chị thơm quá à!
    - Hi hi, thiệt hôn?! Chị chưa gội đầu mà thơm gì..
    - Ax, sao em nghe thơm thật mà! Chị ở dơ quá, sao không gội đi?

    - Hứ, 2 ngày chị mới dám gội một lần, gội nhiều quá mau hư tóc lắm đó!
    Chị chun mũi.

    - Xì, ở dơ nói đại đi, bày đặt bào chữa..
    Mình cố tình trêu chị.

    Chị mỉm cười, liếc mình một cái rồi thôi. Chị là vậy, chưa bao giờ hơn thua với mình bất cứ điều gì.

    Đứng gần chị mà tim mình cứ nhảy lưng tưng trong ngực, mệt tim quá các thím ợ! Ở người chị toát ra mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu, không phải mùi nước hoa hay sữa tắm gì cả. Mùi hương rất lạ, mình nghe nói mỗi cô gái đều có mùi cơ thể riêng, không biết đây có phải mùi hương cơ thể chị không? Trước giờ quen gái cũng nhiều, nhưng mình chưa từng có cảm nhận này.

    Nhìn ngang chị thật xinh, mình ngắm mãi ngắm mãi vẫn chẳng thấy thỏa mãn. Không biết chị xinh thật, hay mình yêu quá nên lú cmnr, mình hứa sau này có dịp sẽ up hình chị lên cho các thím xem để thẩm định hộ mình.

    Chợt chị quay sang nhìn mình, làm mình hết hồn vội ngó đi chỗ khác.

    - Làm gì nhìn chị ghê vậy?
    - Có đâu...
    - Hứ, mới thấy rõ ràng mà còn chối. Khai mau!
    - Ờ...
    - Không ờ gì hết, nói mau!
    - Tại chị đẹp quá, nên em thích nhìn! Được chưa?

    Mình nói mà không dám nhìn chị.

    Chị cũng đột nhiên im lặng, không hạch hỏi gì nữa. Chẳng lẽ mình phạm sai lầm rồi?

    Chờ mãi không nghe chị nói gì, mình len lén nhìn sang, rụt rè hỏi:

    - Chị giận em hả?

    Chị không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài lại được dịp bay nhẹ theo làn gió.

    - Chứ sao tự nhiên im re vậy?
    Mình hỏi tiếp.

    Chị đưa tay vén tóc, không biết từ khi nào làn da trắng nõn của chị đã ửng hồng lên.

    - Tại... tự nhiên T khen làm chị mắc cỡ...!!
    - Ax...làm em hết hồn!
    - Hi...hi..

    Chị lỏn lẻn cười, mình nhìn mà bỗng muốn hôn chị một cái quá! Đêm nay trăng thanh gió mát, được ôm cô gái xinh xắn dịu dàng như chị vào lòng mà hôn, còn gì tuyệt vời bằng...chết cũng không uổng kiếp người...

    Nhưng nghĩ là một chuyện, làm lại là chuyện khác. Tất nhiên, mình không dám rồi, chỉ mơ tưởng vậy thôi.

    - Lúc chiều T có chuyện gì vậy?
    Chị đột nhiên hỏi. Thật là... mình đã cố quên, đang vui vẻ chị lại nhắc tới làm gì không biết.

    Mình cười:

    - Đâu có gì.
    - Xạo quá, chị không dễ gạt đâu! Nói chị nghe đi.
    - Không có gì thật mà! Tự dưng em nghĩ đến thằng Quang, nên thấy lo lo vậy thôi à.

    Mình không thể cho chị biết được.

    Chị nhìn mình khá lâu, như để biết mình đang nói thật hay nói dối chị. Có lẽ không tìm được gì, chị cười nhẹ.

    - Chuyện qua rồi mà, chắc không có gì xảy ra nữa đâu. T đừng lo nữa!
    - Ừm... nhưng chị đi làm nhớ cẩn thận nhen! Thấy có người lạ hay gì đó bất thường thì đt cho e liền, hoặc la lên cho mọi người nghe nhen.
    - Gì ghê vậy T?

    Chị nhìn mình, tỏ ra sợ hãi.

    Mình cười, trấn an chị:

    - Em dặn chị đề phòng vậy thôi. Chứ cũng không có gì đâu, mà chị nhớ lời em nhen!
    - Ừm.. có gì chị đt T liền hén! Mà T có ra không đó?!
    - Ra sao không? Chị đt là em chạy ra liền.
    - Chạy ra rồi sao nữa? Năn nỉ ta hả hi hi... chứ tay T vầy, đánh lại ai...

    Chị cười trêu mình.

    - Còn lâu, em chỉ cần một tay là xử đẹp hết tụi nó.
    Mình huơ mạnh cánh tay lành lặn còn lại, miệng sùi bọt mép hùng hổ.

    Chị cười tít mắt, đưa tay đánh nhẹ vào má mình, xong lại cười tiếp. Chắc nghe mình chém bão kinh quá, chịu không thấu.

    Đứng ngắm trăng thêm một lúc nữa, cũng đã khuya nên chị đi ngủ. Trước khi đi vào, chị lại hôn nhẹ một cái lên má mình...

    - Khi nào T lành hẳn, chị không hôn nữa đâu nha! Còn để dành cho chồng chị sau này nữa.
    Hôn mình xong, chị cười nói.

    - Chài, hôn có mấy cái làm như quý báu lắm vậy!
    - Chứ sao... Trước giờ chưa hôn ai đâu đó..
    - Ax, thiệt hả?
    - Hứ, bộ tưởng chị dễ dãi lắm hả, gặp ai cũng hôn sao?

    Chị chu môi, làm mặt giận.

    Mình vội giả lả:

    - Đâu cóooo... Tại em nghĩ trước giờ chị cũng phải quen một vài người rồi chứ.
    - Ừ thì có quen, nhưng hôn thì không có.
    - Hơ...vậy mà mấy thằng đó cũng chịu được hả?
    - Không chịu được cũng phải chịu he he... thôi chị ngủ nha, T ngủ ngon!

    Chị cười lém lỉnh, rồi đi vào.

    Lúc này chả biết ma xui quỷ khiến thế nào, mình bỗng gọi giật:

    - Chị... khoan đã...
    - Gì nữa nè?
    Chị dừng lại nhìn mình.

    - Em nói cái này, không được thì thôi, chị đừng giận em nhen!
    Mình ngập ngừng.

    Chị chu môi, lắc đầu:

    - Hông biết, chưa nghe sao biết giận hay không được, nói rồi mới biết.
    - Ax... đi mà! Vậy sao em dám nói...
    - Xí, định nói bậy gì phải không?
    - Không phải... mà chị hứa đi, em mới nói được..

    - Gì mà mờ ám quá vậy?
    Chị tròn mắt nhìn mình đầy vẻ nghi ngờ.

    - Chị hứa đi!
    Mình nói nhỏ xíu, đôi môi không hiểu sao chợt trở nên khô khốc.

    - Ừm...hứa! Rồi đó, nói lẹ chị còn ngủ nữa.

    Mình gãi đầu, lời tới miệng rồi mà éo dám nói, cứ gãi riết, một hồi cái đầu bù lên như ổ quạ.

    - Không nói chị đi ngủ nghen!
    Chị cười duyên, đi vô trong.

    - Ax... cho em hôn chị một cái được không?

    Đang bước vào, chân chị bỗng khựng lại. Sau đó chị xoay lại nhìn mình, mặt tràn đầy sự kinh ngạc.

    - Hả? T vừa nói gì?
    - Chị... cho em hôn chị một cái hén!

    Mình liếm đôi môi khô khốc, miệng nuốt nước bọt đánh ực, cố ra vẻ bình tĩnh, thật ra tim đang đánh lô tô ầm ầm muốn vỡ lồng ngực.

    Mặt chị lại đỏ lên, nhìn mình một lúc, rồi nói thật nhỏ, mình phải lắng tai lắm mới nghe được:

    - Tự nhiên... đòi hôn chị vậy...?
    - Không biết nữa. Chắc tại tối nay nhìn chị dễ thương quá nên... Mà em hôn vào má thôi à, có gì đâu.

    Mình lấy lại sự bình tĩnh, miệng cũng dần hoạt bát trở lại.

    Chị lắc đầu, mặt vẫn còn đỏ:

    - Thôi, tự nhiên hôn chị, kì lắm! Không được đâu...

    Nói xong chị đi vô nhà, làm mình thật hụt hẫng.

    - Kì gì, hứ... chị hôn em được. Em hôn chị thì kì, lạ lùng!
    Mình cố vớt vát, nói với theo.

    Lúc này chị đã đi vào nhà rồi, chẳng biết có kịp nghe câu cuối của mình không. Mình chán quá vẫn đứng ngoài ban công một mình, khuya gió lạnh teo cả tờ rym, nãy giờ có chị ấm áp bao nhiêu, giờ lại lạnh bấy nhiêu.

    Đứng một hồi chịu hết thấu, mình lọt tọt mò vô phòng, nhưng vừa đi chưa đến cửa thì gặp chị bước ra. Chị có vẻ ngại ngùng nhìn nhìn mình. Mình thì vẫn còn quê chuyện khi nãy, nên cũng không dám nhìn chị.

    Chị bước lại gần mình, kêu khẽ:

    - T...
    - Hả?
    - Hôn vào má thôi phải không?
    Chị hỏi nhẹ qua hơi thở.

    Mình có nghe lầm không vậy, chẳng lẽ chị nghĩ lại, muốn cho mình hôn? Mình vội gật đầu, miệng ừ lia lịa như sợ chị đổi ý.

    Chị cắn nhẹ đôi môi đỏ hồng, lúc này do chị xấu hổ, nó lại càng đỏ ửng lên, hấp dẫn kinh khủng.

    - T hôn đi. Hôn má thôi nghen, hôn chỗ khác chị giận T luôn đó!

    Ôi trời, nghe chị nói như sét đánh ngay tờ rym, chết mình rồi...

    Mình đơ mất mấy giây, rồi bước đến gần chị, miệng không ngừng nuốt nước bọt khan. Chưa khi nào mình hồi hộp như lúc này, cảm giác máu dồn lên mặt, nóng hết người. Phải hôn gấp thôi, không may chị đổi ý hoặc mình bị lên huyết áp thì bỏ mợ.

    Lúc này chị khẽ nghiêng mặt, đưa má bên trái trắng mịn không chút phấn kem về phía mình. Mắt chị nhắm hờ, chắc không dám nhìn cái mặt dê già đang nhảy lên be be của mình.

    Mình nín thở, cúi sát vào mặt chị, ịn chầm chậm cặp môi loa kèn của mình vào má chị, từ nhẹ cho đến mạnh dần. Tay mình đưa ra ôm vai chị, giữ cho chị khỏi té vì "nụ hôn thần chưởng" với lực đạo mãnh liệt của mình.

    - Chóc..chóc..

    Mình chỉ định hôn chị một cái như đã hứa thôi, nhưng không hiểu sao tự dưng bệnh nghề nghiệp lại bộc phát, thế là hôn 1...2...3 cái từ má chị dần dần tiến đến gần đôi môi đỏ hồng..

    Đang định áp cặp môi loa kèn của mình vào môi chị luôn, chợt chị đẩy mình ra.

    Mình cũng dần tỉnh lại từ cơn hứng bất tử, chẳng kịp nói gì thì chị đã chạy vào phòng đóng cửa lại.

    Giờ ngồi review cho các thím mà môi mình vẫn còn cảm giác mềm mại, láng mịn của làn da chị mang đến. Người cứ lâng lâng như phê thuốc... Đêm nay chắc mình mất ngủ quá, người cứ bay bay thế này sao nằm yên được đây...

    Vừa nt cho chị, không thấy trả lời. Chẳng biết chị có giận mình không...
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

  9. #19
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Thời tiết thật lạ lùng, mấy hôm trước còn âm u lạnh lẽo, bữa nay chợt nắng chang chang, nắng đến cháy da, nóng dã man con ngan. Mình nằm trong phòng mà như ở lò thiêu, chịu hết xiết phải bật máy lạnh lên. Mình bị viêm mũi dị ứng trường kỳ các thím ợ, chữa lâu rồi vẫn không khỏi, cứ mở máy lạnh một lúc là bắt đầu hắt xì, sụt sịt... nên mình rất hạn chế. Nằm phòng lạnh từ trưa đến chiều, giờ người cứ nóng hầm hập kiểu gì ấy, chắc lại sắp bệnh nữa rồi, rõ khổ..

    Sáng đến chiều vẫn là tiết mục "ngủ với nhau", xong lại ăn và xem phim. Hồi trước cũng hay onl yahoo chém gió mấy em gái, nhưng dạo này dâng cả quả tim cho chị rồi nên mình dẹp hết sang một bên. Gái có đt nt cũng mặc, chả quan tâm, đừng hòng âm mưu phá hoại trinh tiết của mình.

    Hôm nay, Thanh sida chả có tin tức gì mới. 2h trưa nắng đổ lửa, nó phóng lại nhà mình bấm chuông inh ỏi. Mình ra mở cửa, thấy nó cầm theo cái usb thì giật mình, cứ tưởng có thông tin mật gì trong đó, kiểu điệp viên 007 hay interpol share hồ sơ mật truy lùng tội phạm chứ. Ai dè nó ngứa nghề nên vác usb lại xin mình chép hộ vài "phim hành động" mà mình dày công sưu tầm bên Liên Xô hằng đêm.

    Mình hào phóng chép ngay cho nó đầy usb cộng thêm một đống virus trong đó. Thanh sida ra về trong niềm hân hoan sắp được thưởng thức một bữa tiệc qwerty sung sướng nhưng phá sức.

    Nó về rồi, mình nằm xem phim một lúc rồi lăn ra ngủ tiếp. Đến chiều đang nằm nướng thì nghe tiếng xe chị về, sau đó có tiếng bước chân của chị đi lên lầu. Mình nằm hi hí mắt, giả vờ ngủ, chờ đợi chị vào phòng thăm mình như mọi hôm. Nhưng chờ mãi chẳng thấy chị vào, một lúc sau nghe tiếng chân đi xuống cầu thang. Chắc chị vẫn còn giận mình vì chuyện "phạm thượng" hôm qua..

    Mình cũng thấy hơi ngại nên chẳng dám ra. Cứ nằm trong phòng đến tối, ba mẹ gọi ăn cơm mới lò mò lết xuống. Cả bữa cơm, mọi người vẫn nói chuyện bình thường, chị vui vẻ trò chuyện với ba mẹ. Nhưng tuyệt nhiên không hề ngó ngàng gì đến mình, cứ như mình là không khí vậy.

    Có ba mẹ ở đó, mình cũng chẳng dám nói gì với chị. Ăn xong mình đi lên lầu, ra ban công ngồi chờ... chị lên (thương binh không dọn dẹp được, có mẹ phụ chị rồi).

    Mình nghĩ chị giận thì giận, nhưng dọn dẹp xong cũng phải lên lầu thôi, phòng chị ở trên này cơ mà, còn chạy đi đâu được nữa. Thế là cứ ngồi hát lảm nhảm, nhưng làm xong cái liveshow kéo dài gần tiếng đồng hồ, khan cả giọng vẫn chẳng thấy chị lên, chịu không được, mình đi nhẹ lại cầu thang ngó xuống thì thấy chị đang ngồi xem tv với ba mẹ. Lần này chị bỏ rơi mình thật rồi, từ lúc lên nhà mình ở đến giờ có khi nào chị xem tv với ba mẹ mình đâu.

    Có ba mẹ ngồi đó, không thể xuống kêu chị được, mình ngồi ngay cầu thang huýt sáo để chị nghe thấy. Nhà mình âm thanh rất vang, huýt sáo lớn vãi ra, đến mức ba mẹ mình đều ngó lên hỏi mình làm gì đấy, còn chị vẫn tỉnh bơ xem tv như chẳng nghe thấy gì.

    Đang loay hoay không biết làm sao gọi chị lên, mình chợt thấy kế bên chị có để cái đt. À, chị có cầm theo đt bên người, mình mừng húm chạy ngay vào phòng, lấy đt gọi cho chị. Chuông reo... chị cầm lên xem rồi bấm từ chối cuộc gọi, mình gọi tiếp, chị lại tắt. 3, 4 lần như thế, chị chỉnh chế độ yên lặng luôn.

    Chẳng biết sao, mình chán quá đi vô phòng nằm. Được một lúc chợt nghe tiếng chân lên cầu thang, chắc là chị lên. Mình mừng quắn đít vội chạy ra, nhưng chưa kịp kêu thì chị đã vô phòng đóng cửa lại.

    Mình mở cửa phòng chị ra nhưng không được, khóa trái rồi. Thế là gõ cửa:

    "cốc...cốc"...

    - Chị làm gì vậy?

    Không nghe chị trả lời, mình gõ tiếp.

    - Chị ra đây em nói này nghe nè, vui lắm!

    Vẫn im lặng...

    Hết cách, mình cũng không dám kêu lớn, sợ ba mẹ dưới nhà nghe được, đành ra ghế đá ở ban công, ngồi nt cho chị.

    "Chị... giận em hả?"

    Chờ 5p không thấy chị reply, mình bom tiếp tn thứ 2.

    "E xl... Ra đây chơi đi, mát lắm nè! Đừng giận em nữa, có gì thì ra đây nói đi"

    Vẫn không có chút động tĩnh, lần này mình bị bơ thiệt cmnr..

    Suy nghĩ một hồi, mình lại nhắn thêm 1 tn, đành chơi "khổ nhục kế" vậy.

    "Chiều giờ em sốt lại rồi, chắc tại trời nóng, thời tiết thất thường quá. Chờ chị về để nói chuyện cho đỡ mệt, mà giờ chị không thèm đếm xỉa gì tới em hết. Buồn quá!"

    Lại tiếp tục chờ đợi... khi mình đã không còn chút hi vọng nào thì đt reo lên, aaa có một tn tới, mình thề chưa bao giờ nghe nhạc chuông tn hay hơn hôm nay

    "Ngủ chưa ku? Phim xem đã vãi, mai tao qua chép nữa nhen kekeke..."

    Cái đệt, không phải tn của chị mà là của thằng Thanh sida, làm mừng hụt..

    "Biến mợ m đê, tao đang bực, cấm làm phiền."

    "Bực gì vậy ku? Mai tao qua đó, coi chuẩn bị sẵn vài em vip nhen."

    Mình chả thèm trả lời, ngồi tự kỷ, vài phút sau lại thêm 1 tn tới nữa. Đang lầm bầm trong bụng chửi thằng Thanh sida vì cái tội làm phiền giây phút tự kỷ thiêng liêng của mình, chợt nhìn vào tn, mình mừng mún té ghế.

    "T không giữ lời hứa. Chị không muốn nói chuyện với T nữa đâu. Lấy thuốc uống đi."

    Tốt rồi! Chị giận gì cũng được, miễn chịu nói chuyện với mình thì đều có thể giải quyết. Mình sợ nhất là chiến tranh lạnh, không nói lời nào như nãy giờ, mệt đầu lắm.

    Mình: "E xl! Tại... em cũng không biết sao tự nhiên em làm vậy nữa...dù gì cũng lỡ rồi. Hay em đền cho chị hén?"

    Chị: "Đền gì?"

    Mình: "Hôm qua em hôn chị 3 cái thì giờ cho chị hôn lại em 30 cái. Trả gấp 10 luôn á, đền vậy được chưa?"

    Chị: "Hứ... khôn quá hén! Chị giận T thiệt đó, không giỡn đâu nhen."

    Mình: "Em có giỡn đâu nè, nói thiệt mừ! Chị không chịu hả?"

    Chị: "Không. Thôi chị ngủ đây, T ngủ ngon! Nhớ uống thuốc..."

    Đang giận mà còn không quên nhắc mình uống thuốc, yêu thế chứ..

    Mình: "He he em giỡn mà! Chị đừng giận nữa nhen... giờ em phải làm sao để chị không giận nữa.."

    Chị: "Làm sao thì T tự hiểu.."

    Mình: "Ax..em biết làm gì nữa đâu. Xl chị từ chiều đến giờ rồi...hix...giờ chị muốn em làm gì cũng được hết á. Miễn chị không giận em nữa!"

    Chị: "Thiệt hông đó? Chị muốn gì cũng làm phải không?"

    Mình: "Thiệt. Vì chị, chuyện gì em cũng làm, dù có lên núi đao, xuống biển lửa em cũng sẵn sàng hi sinh"

    Câu này mình thuổng trong mấy phim kiếm hiệp, bọn khựa chém gió vãi cả lúa. Bắt chước nói cho chị vui thế thôi, thật ra mình lo bỏ mợ. Lỡ chị kêu "tự cung" chắc tàn đời trai..

    Chị: "Thôi, xạo quá. Chị không cần T leo núi xuống biển gì hết đó. Chỉ cần T hứa mốt không được phép hôn chị nữa thôi."

    Mình: "Ax...yêu cầu gì mà ác quá vậy? Không cho hôn chị thì em hôn ai..hix..đổi yêu cầu khác điiiii.."

    Chị: "Không được. T muốn hôn thì hôn bé Titi đi he he.."

    Đệt, bé Titi là con chó bắc kinh nhà mình nuôi các thím ợ.

    Mình: "Thôi...đổi yêu cầu khác đi hén! Trừ cái này ra, gì em cũng làm hết. Nhen chị!"

    Chị: "Tùy T. T không chịu thì thôi, chị không nói chuyện với T nữa."

    Mình: "Hix...được rồi, ok ok em đồng ý. Hài lòng chưa? Chị ra đây chơi với em đi, trăng sáng lắm!"

    Chị: "Thôi gần 10h rồi, chị ngủ mai đi làm sớm nữa. T uống thuốc rồi cũng ngủ sớm đi nha! T ngủ ngon!"

    Mình: "Chị chưa hôn em đó."

    Chị: "Chưa chịu chừa nữa hả?"

    Mình: "Em hứa không hôn chị nữa. Nhưng chị vẫn phải hôn em chứ, bữa nói rồi mà!"

    Chị: "Uhm...Ummm moaaaa...vậy được chưa nè? Ngủ nha ông tướng nhõng nhẽo!"

    Mình: "He he, chị ngủ ngon hén! Chụt...chụt....chụt..."

    Chị: "Đã hứa không được hôn chị nữa rồi mà.."

    Mình: "Hôn qua đt, chứ có hôn chị đâu. Hiếp người quá đáng!"

    Chị: "Xí, ranh ma. Thôi chị ngủ đó..."

    Mình: "Uhm, chị ngủ ngon!"
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

  10. #20
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    75
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    Cả ngày nóng như thiêu, đến tối lại đột ngột kéo mây đen kịt rồi mưa ào ào, làm tiêu luôn cái ý định cùng chị ngắm hiện tượng "trăng xanh" vào đêm nay..(thím nào không biết thì gg thần chưởng nhá).

    2h trưa, như đã hẹn trước từ tối qua, Thanh sida có mặt, không quên cầm theo usb đã được dọn sạch không còn một tí dữ liệu gì. Mặt nó xanh xao, chân tay khá run rẩy, mình đoán có lẽ hôm qua nó làm việc hơi bị quá sức.

    Tiếp đó là công đoạn truyền dữ liệu, lần này mình lựa toàn hàng hot Maria, Sora, Saori... cho nó liệt cmn luôn cho rồi, khỏi phiền nữa . Thanh sida cười hớn hở như đứa trẻ được quà, tay cầm usb nâng niu chẳng khác nào báu vật. Nó sướng đến mức quên cả đội mũ bảo hiểm, mình kêu nó cũng éo nghe, thôi thì để mấy anh bò vàng nhắc nhở nó vậy.

    Nó về rồi, mình lên máy lướt web nghe nhạc, rảnh rỗi quá các thím ợ, mà chẳng review được vì hôm nay chưa gặp chị lấy gì để mà kể. Ngồi chán đến chiều thì chị về, mình mừng rỡ chạy tọt xuống dưới nhà, tiếc là không có đuôi, nếu có chắc cũng ngoắc lia lịa.

    - T mới ngủ dậy hả?
    Thấy mình, chị hỏi ngay, chắc chị quên hết chuyện hôm trước rồi, may quá!

    - Em dậy trưa giờ rồi, mà ở trên phòng cho mát. Nay trời nóng quá!
    - Ừm, nóng ghê! Chắc chị phải đi tắm cái cho mát rồi mới nấu cơm nổi.

    Chị đi lên lầu, mình ngồi dưới ngóng theo. Mỗi lần nghe chị nói đi tắm, máu mình lại sôi lên như núi lửa phun trào mắc ma, chả hiểu vì sao. Du học nhiều quá nên bị tẩu hỏa nhập ma cmnr.

    Ngồi xem tv gần nửa tiếng, ba mẹ đã về rồi mà chị vẫn chưa xuống, mình thấy là lạ, bình thường chị tắm rất lâu, nhưng làm gì đến nửa tiếng đồng hồ. Mẹ cũng thấy lo nên kêu mình lên coi chị sao rồi.

    Mình leo lên cầu thang, ngó vào phòng chị, cửa mở. Bước vào chẳng thấy chị đâu, không lẽ giờ này còn tắm chưa xong? Mình đi lại toilet thấy cửa toilet vẫn đóng chặt liền đưa tay gõ nhẹ.

    "Cốc cốc"
    - Chị ơi...

    Không nghe trả lời, mình thực sự thấy lo, bắt đầu gõ mạnh.

    - Chị có trong đó không? "rầm...rầm.."

    Mình lo quá, sợ chị bị gì xỉu trong đó rồi, co chân lên tính đạp cửa ra. Lúc này chị chợt lên tiếng, nói nhỏ xíu.

    - Có... T đừng đập cửa nữa.

    Mình thở phào nhẹ nhõm:

    - Trời! Chị làm gì trong đó mà em kêu không trả lời vậy? Tắm xong chưa?
    - Xong rồi...mà chị không ra được..
    - Ax, làm gì không ra được? Chị bị gì hả?
    - Ừ...m...

    Vụ này căng, chị bị gì vậy trời? Mình bóp tay lên trán suy nghĩ..

    - Dì... về chưa T?
    - Về nãy giờ rồi, mẹ lo nên kêu em lên coi chị sao đó.
    - T kêu dì lên giùm chị đi..

    Chị vẫn ở trong toilet, nói vọng ra. Giọng chị có vẻ ngại ngại..

    - Có em ở đây được rồi, kêu mẹ chi? Mà chị bị sao vậy? Nói em nghe còn biết mà tính chứ.
    - T không giúp được đâu, kêu dì giùm chị đi mà..!

    Đệt, chuyện gì mà mình không lo được, phải nhờ tới bà dì lụm cụm. Ax, không lẽ... đầu mình chợt sáng ra, sao bữa nay ngu đột xuất thế không biết.

    - Chị... tới tháng hả?
    Mình rụt rè hỏi.

    Không nghe chị nói gì...

    - Phải không?
    Mình gõ nhẹ vào cửa.

    - Ừ..m..
    Chị ừ khẽ, chắc ngại với mình.

    - Chị để ở đâu? Em lấy cho.
    Mình hăng hái.

    - Hết lâu rồi, hồi chiều chị tính ghé mua mà quên...

    Ờ hén, nếu còn thì nãy giờ chị ra lấy rồi, cần gì chờ mình lên, ngu tập 2 nữa.

    - Vậy để em đi mua cho. Chị xài loại gì?
    - Thôi, con trai mà đi mua mấy cái đó, kì lắm... T nói với dì giùm chị đi..
    - Chời ơi, có gì mà kì. Hồi đó em đi mua cho mấy bà chị hoài à! (nói dóc đó các thím ợ, trước giờ chưa mua lần nào).
    - Vậy hả..? Ừ..m

    Chị ngập ngừng, chắc mặt đang đỏ lên như gấc chín đây, tiếc là núp trong đó mình không thấy được.

    Mình nhắc lại:

    - Loại gì? Kotex, Whisper, Diana...

    Mình kể ra một lèo toàn những thương hiệu nổi tiếng hay quảng cáo trên tv, ra vẻ sành sõi cho chị đỡ ngại.

    - Whisper...
    Chị nói nhỏ xíu, lắng tai lắm mới nghe được.

    - Rồi, chờ em tí.

    Mình phi xuống lầu, ngó trước ngó sau không thấy mẹ đâu, thế là lọt tọt chạy bộ qua tiệm tạp hóa gần nhà (trong xóm, cách vài trăm mét).

    5p sau mình chạy về, tay cầm bọc Whisper mà vui như tết. Bà bán hàng không dòm ngó gì mình, chắc bán riết quen rồi, không quê như mình nghĩ. Lần đầu tiên đi mua bvs cho người mình yêu, vui lắm các thím ợ (có dịp các thím nên thử).

    Mẹ vẫn còn dưới bếp, mình lao lên lầu, gõ cửa toilet.

    - Mua rồi nè. Chị mở cửa ra đi.

    "két.."

    Cánh cửa hé mở một khoảng nhỏ xíu, vừa đủ cho bàn tay chị chui lọt. Mình cũng lịch sự, đứng về phía ngược hướng mở cửa, nên chẳng nhìn thấy gì cả.

    Cầm vội bọc Whisper, chị đóng cửa lại.

    - Cảm ơn T..!!

    Mình tiếc nuối đi xuống nhà, ngồi xem tv. Một lúc sau, chị đi xuống nhưng không dám nhìn mình, nhè nhẹ bước ra sau bếp phụ mẹ nấu cơm. Mình cũng thấy tội nghiệp nên vờ như không để ý.

    ...



    Cả bữa cơm, chị vẫn trò chuyện vui vẻ với ba mẹ, nhưng không nói gì đến mình, y hệt hôm qua. Chỉ khác một điều, hôm qua chị giận mình, còn hôm nay chị hết giận rồi, mà lại ngại với mình. Mỗi lần mình nhìn chị, mặt chị lại đỏ lên, ăn cơm không được tự nhiên cho lắm. Mình cũng biết ý nên không nhìn nữa, trong bụng cứ cười thầm.

    Ăn xong, chị rửa chén. Mình xách ghế lại ngồi kế bên phỏng vấn.

    - Chị lãng nhen! Sao tự nhiên không nói chuyện với em?
    - Có đâu. Tại... không biết nói gì chứ bộ..
    - Xì.., mọi hôm nói như két. Bữa nay thì im re..
    - Ai kêu... T cười chị chi..
    - Ax, em cười chị hồi nào?
    - Thôi đi, nhìn mặt T là biết rồi. Chắc đang cười chị con gái hư, không nết na, không biết lo, để T là con trai phải đi mua giùm...

    Đệt, con gái đúng là chúa suy diễn. Mình thề éo nghĩ gì, cũng chưa hề cười trước mặt chị (cười trong bụng thôi), vậy mà... nghe chị xổ một tràng mình cứng họng luôn, ngồi trơ như phỗng.

    - Thấy chưa, bị chị nói trúng tim đen nên im rồi.
    Chị nói, mắt vẫn nhìn vào bồn rửa chén.

    - Chời ơi, trúng gì mà trúng. Em thề không có nghĩ gì hết đó. Em tự nguyện mà, mắc gì nghĩ xấu cho chị.
    - Thiệt không đó?

    Mình làm mặt ngầu:

    - Thiệt 100%. Đúng là làm ơn mắc oán, mua giùm chị không cảm ơn thì thôi, còn trách ngược lại em nữa.

    Thấy mình giận, chị xoay lại cười mỉm chi, làm mình cũng nhăn răng cười lại.

    - Cảm ơn hồi nãy rồi. Mà bữa nay tự nhiên...có bất ngờ, không phải...
    - Ừ, ừ. Em biết rồi mà. Chị không cần phải giải thích đâu. Chị mà là con gái hư thì trên đời này làm gì còn nhỏ nào ngoan nữa.
    - Hi hi, thôi đi ông tướng. Miệng ngọt quá hén, chị nghe còn thích huống chi mấy nhỏ khác.

    Nghe mình rót mật vào tai, chị cười tít mắt.

    - Xì..mấy nhỏ khác lết theo em thì có. Không có cửa nịnh nó đâu.
    - Gì? Vậy nãy giờ là nịnh chị đó hả?
    - Ax, không phải. Nãy giờ em nói thiệt.
    - Hứ...

    Ngồi một chút, thấy chị sắp rửa chén xong. Mình dụ khị:

    - Chị..
    - Hả?
    - Đi công viên chơi không?
    - Thôi, T vậy sao đi được.
    - Có gì mà không được, em bị tay chứ có bị chân đâu.
    - Mà ra công viên chi nè?
    - Hóng mát. Tối ngoài đó mát lắm, gió thổi hiu hiu, em với chị đi lòng vòng chơi.

    Mình vẽ ra viễn cảnh lãng mạn ngoài công viên cho chị mê.

    Chị ngần ngừ một lúc rồi nói:

    - Chị sợ dì dượng la..
    - Không có đâu. Em khỏe rồi mà la gì không biết.
    - Ừm, T lên xin dì đi. Dì cho thì đi.

    Chỉ chờ có thế, mình chạy lên nói với mẹ một tiếng là xong. Sau đó lên phòng thay đồ rồi ngồi chờ chị.

    Gần nửa tiếng sau mới thấy chị xuống. Tối nay chị mặc đồ khá đơn giản, quần jean lửng màu xanh bạc, kết hợp với áo thun hồng có in 2 con mèo rất dễ thương ngay trước ngực. Chị cài băng đô xanh, mái tóc đen nhánh xõa dài theo tấm lưng thon. Chị xinh quá!

    Mình cùng chị thả bộ tà tà ra công viên. Nhà mình cách công viên trung tâm của tỉnh chỉ vài trăm mét, bước vài bước là tới.

    Cả tuần rồi mới được ra khỏi nhà, mình vui không phải nói. Có thế này mới thấy tội cho những người bị đi tù, suốt ngày giam mình trong 4 bức tường, tự do thật xa xỉ... Mình cố hít lấy hít để không khí trong lành, tận hưởng cảm giác hòa mình vào thiên nhiên. Nhưng lâu lâu vẫn không quên ngó trước ngó sau, phòng khi thằng cờ hó nào xách dao nhào tới còn thấy mà chạy cho lẹ.

    Tối công viên khá đông, một số ông bà già đi tới lui tập thể dục, ghế đá trong công viên đều đã có chủ, toàn mấy cặp choai choai ngồi ôm ấp hôn hít nhau, làm mình phát thèm.

    Tìm không ra chỗ ngồi, mình và chị đi vòng quanh công viên theo mấy bà cụ, coi như sẵn tiện tập thể dục một hôm. Bọn trẻ bây giờ ghê thật, ngồi ôm hôn nhau khí thế, chẳng chút ngại ngùng, ghế đá lại xếp dọc theo con đường. Mình và chị đi ngang mà bọn nó vẫn tỉnh như ruồi, âu yếm hệt trong phim. Đứa con gái còn ngồi lên đùi thằng con trai mới vãi, mình nghe lén được bọn nó xưng hô là "chồng vợ", ôi vãi lúa...

    - Mình về thôi T..
    Chị đột nhiên nói nhỏ.

    - Sao vậy? Vừa mới ra mà...
    - Ừ, ở đây kì quá!

    À, à, hiểu rồi. Nhìn mặt chị hơi đỏ lên, mình liền hiểu ra vấn đề. Chắc chị ngại khi nhìn mấy cặp trẻ ranh đóng phim. Lúc trước mình vẫn hay chở gái ra đây tâm sự, hôm nào rảnh cũng thường cùng Thanh sida lượn vào đây vài vòng, dòm ngó mấy cặp hôn hít nhau đỡ buồn, hưởng ké niềm sung sướng. Cơ mà lúc đó thấy bình thường, giờ tự dưng nhìn bọn nó chướng mắt vãi đ*í.

    - Kệ tụi nó đi, công viên trên đây chỗ nào cũng vậy hết à! Từ từ chị sẽ quen thôi, có gì mà ngại.
    Mình trấn an chị.

    - Trời, chỗ nào cũng vậy hả? Gì ghê vậy?
    - Ừ, hiện đại nó vậy. He he..
    - Thấy ghê! Bất lịch sự thì có...

    Hai người vừa đi vừa nói, thả bộ mấy vòng công viên. Mình nhường chị đi phía trong, hy sinh đi phía ngoài gần mấy cái ghế đá cho chị đỡ ngại, sẵn tiện "xem phim" luôn . Thỉnh thoảng lại có thằng, tay đang ôm ghệ hôn hít mà mắt cứ liếc liếc nhìn chị chằm chằm làm chị sợ, phải nép vào người mình. Bực quá, mình quay lại trợn mắt nhìn nó, chắc mặt mình có chất du côn + tay băng trắng xóa, đầu cạo một bên để may chỗ tét, nên thằng nào thấy mình nhìn cũng lật đật quay đi nơi khác.

    Đang chém gió chị tơi bời thì trời bỗng đổ mưa ào ào, mình vội kéo chị vào cái nhà hình nấm ngồi trú mưa (công viên nào mình thấy cũng có mấy cái nhà này, chả biết gọi là gì).

    Lúc đầu mình và chị ngồi theo mấy băng đá xây trong nhà, nhưng một lúc sau mưa to quá, gió thổi ào ào tạt nước vào tận bên trong, sợ chị ướt mình ngồi dang rộng hai chân ra, bảo chị ngồi vào trong, mình xoay lưng ra che cho chị, lạnh vãi...

    Chị không chịu, chắc ngại. Nhưng mình kêu mãi, có lẽ chị cũng lạnh quá nên đành làm theo lời mình.

    Tư thế ngồi này hơi mập mờ các thím ợ, chị dù cố nhích xa mình có thể, nhưng hai chân mình dang rộng mỏi quá nên dần dần kẹp sát lại. Máu bắt đầu dồn xuống dưới, dù mình cố không nghĩ gì sâu xa, nhưng do va chạm, có một loài động vật không chân cực kỳ xấu xa bắt đầu thức giấc.

    Hai tay mình gần như ôm hông chị, mũi mình chạm sát gáy chị. Tóc chị mát lạnh và thơm ơi là thơm, mình hít nhè nhẹ...

    - Tóc chị thơm quá! Mới gội lúc chiều hả?
    Nhận thấy không khí có phần căng thẳng, mình cố gợi chuyện.

    - Ừm...
    Chị gật nhẹ đầu, mái tóc lại được dịp cọ xát vào mũi mình, thơm tận óc.

    Im lặng một lúc khá lâu...

    Chị chợt nói:

    - T lạnh không? Để chị qua bên kia ngồi cho T xích vô..

    Chị vừa nói vừa nhích người, muốn đứng lên.

    Mình vội đưa tay giữ chị lại.

    - Không. Nãy giờ đi bộ nóng nực quá, giờ ngồi ngoài này mưa tạt cho mát!
    - Phải không đó? Sao mặt T tái mét rồi kìa..

    Chị xoay lại nhìn mình, do hoàn cảnh lúc này hai người ngồi sát nhau, nên khi chị quay đầu lại, môi chị suýt chạm vào môi mình. Chị hoảng hồn, lật đật quay ra trước, không nói gì thêm nữa.

    Lúc này, máu liều của mình chợt nổi lên. Chép miệng nói:

    - Cũng hơi lạnh, mà không lẽ em để mưa tạt ướt chị...
    - Thì để chị ngồi qua bên kia, T xích vô tí..
    - Cũng vậy à, xích vô mưa vẫn tạt thôi.
    - Chứ biết sao giờ?

    - Chị sưởi ấm cho em đi..
    Mình bắt đầu lên cơn.

    - Sưởi ấm sao? Chị đâu biết đâu...

    Chị chưa nói dứt câu, mình đánh liều vòng hai tay ôm chặt lấy chị...

    - Á...T làm gì vậy?
    Chị giật mình kêu khẽ, vùng đứng lên, kéo tay mình ra.

    Nhưng mình sức trâu có thừa, chị thì yếu như sên, tay mình vẫn ôm chặt chị, kéo chị ngồi xuống.

    - T buông chị ra đi. Ta thấy kì lắm!
    Chị vẫn cố đấy tay mình ra, mắt chị ngó wa ngó lại như sợ ai nhìn thấy.

    Mưa to, cây cối ngả nghiêng, công viên vắng như chùa bà Đanh.

    - Có ai đâu, ta về hết rồi. Em lạnh quá! Cho em ôm chị một lát thôi...
    Mình nói khẽ, người giả vờ run lên cho chị tin là mình đang rất lạnh.

    Chị chợt ngồi yên, không đẩy mình ra nữa. Người chị run rẩy nhè nhẹ, chẳng biết vì lạnh hay vì bị mình ôm...

    Tay mình xiết thật chặt, như muốn nghiền nát thân hình mỏng manh của chị ra, kéo sát chị vào ngực mình. Mặt mình nghiêng hẳn sang một bên, áp nhẹ vào tai chị. Thật chẳng biết diễn tả cảm giác của mình lúc này như thế nào, chỉ biết rất rất hạnh phúc... Mưa vẫn quất từng nhịp điên cuồng hung bạo trên lưng mình, nhưng dường như mình bị tê liệt rồi, chẳng còn cảm giác được gì nữa...như có như không... Mọi thứ đều tan biến... Thế giới lúc này chỉ còn lại mình và chị...không gian và thời gian chợt lắng đọng...

    Mình nhắm chặt hai mắt lại để cảm nhận thật rõ mùi hương từ cơ thể chị bay đến, tóc chị bị gió thổi đung đưa nhè nhẹ trên mặt mình, cảm giác nhột nhạt khiến mình gai khắp người...nhưng thật thích..!! Mình cố tận hưởng giây phút này... mình đã chờ đợi từ rất lâu rồi...được ôm chị vào lòng... được nghe từng nhịp tim thình thịch của chị...được cảm nhận từng làn hơi ấm từ chị truyền sang người mình...quên cả lạnh lẽo...

    Chị không nói gì, im lặng ngồi trong lòng mình. Chỉ có thân hình mong manh của chị ngày càng run...

    - Không sao đâu. Em chỉ ôm chị một lúc thôi mà!
    Mình nói nhẹ qua hơi thở.

    Do miệng mình để sát tai chị, nên chị khẽ rùng mình..

    - Có ai thấy nói dì dượng nghe thì chết T ơi...
    Giọng chị run rẩy nhưng thật êm ái vang lên, hòa theo tiếng mưa gió như tiếng nhạc vậy. Chị chỉ lo ba mẹ mình biết thôi sao?

    Mình an ủi:

    - Mưa đường vắng tanh à, có ai đâu mà chị lo. Không sao đâu!

    Thật sự giờ kể lại cho các thím nghe, chẳng biết có chính xác 100% không nữa. Lúc đó mình sung sướng quá, hết biết cm gì rồi, chỉ biết luôn miệng an ủi cho chị bớt lo thôi. Mấy lần muốn hôn chị, mà nghĩ đến hậu quả hôm trước, cuối cùng đành luyến tiếc không dám làm.

    - T bớt lạnh chưa, buông chị ra đi...

    Thêm một lúc nữa, chị nói.

    - Còn lạnh lắm... Tạnh mưa em hứa sẽ buông chị ra. Ôm có chút cho ấm chứ có gì đâu, làm thấy ớn!
    - Hứ...trước giờ chưa có ai ôm chị hết...T ôm còn nói vậy nữa!

    Tiếng chị hơi nghẹn, bỏ mợ rồi, không lẽ chị sắp khóc..

    Mình lật đật xoa dịu:

    - Em giỡn mà. Hết mưa em buông chị ra liền, tại... lạnh quá!
    - Chị sợ có người thấy...
    - Không sao đâu mà, có ai đâu mà thấy, trời ơi...

    Cả buổi tối mình ngồi ôm chị, trời vẫn mưa ào ào... Hai người cứ ra rả điệp khúc đó cho đến tận khi tạnh mưa...

    Trên đường về, chị vẫn nói chuyện với mình bình thường, như chưa có gì xảy ra. Dường như có lí do chính đáng nên chị không giận mình, phải thế không nhỉ?! Hi vọng không phải...
    Đi đâu và làm gì bây giờ ?

Trang 2 của 8 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •