Kết quả 1 đến 1 của 1

Chủ đề: Truyện ngắn: Hạnh Phúc Muộn

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jan 2009
    Bài viết
    28
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết

    Truyện ngắn: Hạnh Phúc Muộn

    Đặt chân đến Đông Giang lần thứ hai, hắn vẫn có cảm giác như mới lần đầu. Cơ hội để hắn có mặt trên mảnh đất này lần đầu là thực hiện chuyến công tác tìm hiểu đời sống của đồng bào các dân tộc, nằm trên dãy Trường Sơn, theo sự phân công của tạp chí nơi hắn làm. Vừa xuống xe, vào đến phòng nghỉ, hắn vứt ngay ba lô xuống giường, vớ bao thuốc, châm một điếu, hắn bước ra phố. Cái thị trấn nhỏ này không có nhiều thay đổi, nó vẫn đẹp và thơ mộng. Chiều dài của thị trấn chỉ khoảng 3km, nằm trọn vẹn trên đường Hồ Chí Minh mới. Bao bọc xung quanh là những dãy núi Trường Sơn trùng điệp, toàn thị trấn được che trở bằng những tán cây rừng xanh mướt. Vào mùa khô, dưới cái nắng như thiêu đốt mà thị trấn vẫn mát mẻ, giống như một nơi nào đó ở Đà Lạt.

    Trong cuộc đời làm nghề viết văn, trên dải đất hình chữ S này không nơi đâu còn thiếu bước chân của hắn. Nhưng hắn có một đặc điểm rất khác người, người ta thì thích đi về nơi thành phố, ra biển cả, còn hắn chỉ thích đi vào rừng, lên núi. Với hắn, sự hùng vĩ của núi non, âm vang của những thác nước và hoà mình vào cuộc sống của đồng bào dân tộc là một niềm vui, thậm chí đam mê. Chính vì thế, bạn bè trong toà soạn còn đặt cho hắn biệt danh “chàng trai của rừng”. Hắn không nề hà, thậm chí còn nêu cao tinh thần xung phong đi lên núi rừng mỗi khi toà soạn có kế hoạch xây dựng bài viết về đồng bào các dân tộc. Lần nào bài viết cuả hắn cũng được tuyên dương và bạn bè khen ngợi, hắn rất nghiêm túc với nghề, tư liệu mà hắn đưa vào trong bài viết luôn cuốn hút người đọc bởi tính chân thực như một đoạn phin quay cận cảnh. Mỗi lần đi cơ sở, đến một buôn làng hay một bản nào đó hắn không ngần ngại hoà mình vào cuộc sống thực tại của người dân bản xứ. Có lẽ, nếu bất chợt gặp hắn đang lao động cùng bà con chắc không thể nhận ra hắn được, giống hệt một lão nông thực thụ. Nói về sự cống hiến cho những trang viết của hắn, có thể in thành sách dày tới hàng ngàn trang.

    Hắn lang thang đi tìm cái quán cà phê năm nào, quán nằm cuối thị trấn, có cái tên nghe thật khó quên “Hoa Rừng”, ngồi ở đó mà nhìn ngắm cảnh dưới thung lũng thì thật tuyệt. Tìm quanh một hồi mà không thấy, gần 20 năm rồi biết bao biến đổi. Quán xưa giờ đã thay bằng một cái tên mới, vẫn bán cà phê nhưng được trang trí theo phong cách hiện đại, các cô tiếp viên cũng ăn mặc và phục vụ “chuyên nghiệp” hơn. Gọi một ly nâu đá, gắn lên môi điều thuốc, hắn hít một hơi thật dài. Ở vào cái tuổi gần năm mươi, cuộc đời hắn cũng đã nếm trải biết bao vui buồn, hắn không già lắm so với tuổi, chỉ hơi gầy. Quán được thiết kế có nhiều thay đổi so với trước, tuy nhiên chỉ có khung cửa nhìn ra thung lũng vẫn được giữ nguyên. Chắc người chủ mới cũng có một tâm hồn yêu thiên nhiên và biết thưởng ngoạn cái đẹp. Nhấp một hụm cà phê, hắn tự nhận xét ngon đấy, không biết có phải chủ nhân của quán là một người từ nơi khác đến. Hắn mỉm cười, bận tâm suy tưởng làm gì. Nói vậy, cái tên của quán lại đặt lên trong đầu hắn nhiều câu hỏi. “Hạ” có nghĩa là gì? Tên người hay tên mùa? Hạ, khơi gợi trong tâm chí hắn một cái tên, tên người con gái hắn quen trong chuyến công tác cách đây hai mươi năm rồi. Không thể là nàng… Hắn lại mỉn cười một mình. Có lẽ mình lẩn thẩn rồi… Châm thêm điếu thuốc nữa, nhấp thêm một hụm cà phê, hắn đưa mắt nhìn về phía thung lũng. Trời đang chuyển về chiều, những cơn gió “đua” nhau trên ngọn cây rừng tạo thành một bản nhạc vừa trầm bổng vừa nhẹ nhàng. Hắn rất thích nghe những âm hưởng đó, với hắn trong âm thanh ấy chứa đựng một cái gì huyền bí, ma quái của rừng già đại ngàn.

    “Chú có cần dùng thêm một ly nước lọc không ạ?”. Đang mải mê trìm trong những suy tưởng về núi rừng, bỗng có tiếng hỏi hắn. Đó là tiếng của cậu thanh niên, người phục vụ trong quán. “Không! Chú cảm ơn!”. Hắn nói và nhìn chàng thanh niên. Bỗng hắm giật bắn mình, trợn tròn mắt. Một sự ngạc nhiên không tả, vút hiện lên trong hắn. Chàng thanh niên có khuân mặt và dáng hình không khác gì hắn, cách đây ba mươi năm… “Cháu… cháu… cháu là người phục vụ ở đây à?” Hắn lắp bắp, nói mãi mới được một câu. “Không ạ! À… mà như thế cũng đúng. Chú cần gì không ạ?”. “Cháu là người ở đây?”. “Không. Mẹ con cháu từ thành phố lên đây”. “Mẹ cháu tên gì?” Hắn hỏi xong câu hỏi đó, chợt nghĩ mình như người đang hỏi cung người khác, bất chợt hắn nói, “Chú…chú xin lỗi đã hỏi cháu quá nhiều”. “Không có gì chú ạ. Mẹ cháu tên Hạ, quán cà phê này là của mẹ con cháu và lấy tên mẹ cháu làm tên quán”. Nghe đến đây đầu hắn ù đi, như kẻ đi lạc vào cõi mê, hắn lẩm bẩm “Không lẽ…”.

    (Còn nữa)
    Edited by: \1

  2. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Bài viết
    9
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    post tiếp đi anh, em muốn biết kết thúc xem hạnh phúc muộn có ngọt ngào không?

  3. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    10
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Còn nữa sao không post tiếp đi anh

  4. #4
    Ngày tham gia
    Sep 2009
    Bài viết
    3
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •