Nắng Hạ Vào Ngày Đầu Thu











Rốt
cuộc đến bây giờ, bầu trời vẫn xanh ơi là xanh. Thật là chán. Vũ hy
vọng nó chuyển sang màu xám sậm hơn kia, mà có lẽ thêm một chút âm u
nữa mới đúng là món khoái khẩu. Trong suốt mùa hè, Vũ đã lên một cái
lịch kiểu “rô bin sơn” và dán nó trên cái tủ lạnh dưới bếp. Mỗi ngày
trong mọi ngày, mỗi sáng trước mọi buổi bình minh, Vũ đều gạch một phát
để đếm ngày trước khi làm công việc đánh răng hay ăn sáng. Thật sự nó
chỉ mong mỏi, một khi kết thúc ngày cuối cùng của tháng tám, nó sẽ được
hưởng một thời tiết mát mẻ hơn, nó sẽ gặp lại mùa thu ưa thích của
mình. Nhưng cái ngày chuyển mùa vào tuần trước đã lạnh lùng phản phé
nó.



Những buổi sáng đầu
thu vẫn không khác được tí nào, mẹ Vũ vẫn phải nhún vai lắc đầu mỗi khi
kéo rèm cửa đánh thức nó dậy, để rồi một mớ dải nắng vàng rực xông vào
nện vô đầu nó cho lăn quay ra xỉu luôn.



Khuôn
mặt chào buổi sáng đầy vẽ ỡm ờ và u ám của Vũ dường như không thể làm
cho ánh mặt trời bớt rực rỡ đi được. Trời vẫn thật là nóng. Kể cũng lạ,
đã qua tháng chín được một tuần rồi còn gì. Hôm thứ bảy tuần trước nó
vừa đón lễ khai giảng năm học mới xong.



Năm
nay Vũ đã lên năm hai, trường đại học Ngoại Ngữ Đà Nẵng, nhưng cái độ
xuân thì của một chàng trai ngốc xít chưa bao giờ là vấn đề đối với nó.
Vũ chẳng bao giờ quan tâm đến mấy chuyện được coi là khá nhạy cảm với
cánh mày râu này, mà dù sao thì nó cũng có quan tâm nhiều lắm đến các
sự kiện trên thế giới đâu ngoại trừ ba điều là bài tập, thời tiết và
văn chương. Bạn bè của Vũ có thể nói là không ít, nhưng khi đề cập đến
thứ tình cảm đặc biệt từ một đối tượng nào đó thì hoàn toàn không thể.
Nói thì có vẻ kỳ khôi nhưng quả thật, Vũ tuy đẹp trai, cao ráo, học
giỏi nhưng hầu như các cô bạn gái đều nhướn lên đôi chân mày và cười
khúc khích mỗi khi ai đó xướng lên cái tên chàng ta. Vì sao nhỉ? Không
ai giải thích được nhưng hình như, tính tình của Vũ có cái gì đó quai
quái, hoặc là do anh chàng này suy nghĩ cao siêu quá nên không cô gái
nào hâm mộ được chăng? Cũng có thể Vũ thuộc tuýp “ngố vô lối” mà bọn
con gái đã lên danh sách đen, dám thế lắm !



Kết
quả là đến cái tuổi người ta bồ bịch gần cả trăm triệu năm rồi mà Vũ
vẫn chỉ cứ chỉ ở nhà quanh quẩn với những trang word và website trên
máy tính. Thật sự nó không bận tâm mấy trong chuyện này, chắc là do
trời sinh thêm cho nó cái tư tưởng tồ tồ bên cạnh mái tóc dài lũ xũ
chăng?





Trong một
không gian đã được chuẩn bị kỹ càng cho một mùa mưa lạnh, Vũ vươn vai
và lừ đừ bóc mấy cuốn sách trên giá cho vào cặp. Cậu chàng chuẩn bị tới
trường dự buổi họp tổ chức “hội thảo mùa thu”, được tổ chức bởi đoàn
thanh niên liên chi mà Vũ là phó bí thư đảm trách phần văn nghệ. Quả
thật, từ khi nhận nhiệm vụ này, Vũ có phần hối hận khi đã trót xung
phong làm bí thư lớp hồi năm nhất. Lúc trước ứng cử vào chức này, Vũ
đâu có dè phải chung đụng với hai từ “văn nghệ”. Câu chuyện có lẽ là êm
xuôi khi Vũ chỉ lo những công việc thuộc mức độ “giấy tờ”, nhưng một
thời gian sau khi thấy Vũ quá nhiệt tình với công việc, cô trưởng khoa
quyết định thăng chức bất ngờ cho chàng luôn. Vì thế, cái sự từ chối
hai từ “văn nghệ” không còn khả thi nữa, đặc biệt là hôm họp liên chi
đầu năm, Bí thư trường đã giao phó cho Vũ đảm trách toàn bộ các tiết
mục văn nghệ trường bất chấp sự phản đối quyết liệt của cu cậu. Vậy nên
Vũ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, bắt đầu tìm cách làm quen với hai chữ
“văn nghệ” và cố gắng hết mức có thể biến nó thành “văn nghẹo”.






ra khỏi nhà mà không quên lầm bầm rủa thầm mấy tiếng với cái sự oi bức
sáng nay. Sau một hồi khó nhọc dắt chiếc xe máy cà tàng ra đường, Vũ
cũng tìm được chút ít bóng mát qua hàng cây ven đường. Những tán lá
khổng lồ của đủ loại cổ thụ cứ nhẹ nhàng phe phẩy, hoàn toàn không để ý
đến những người đi đường, trong đó có cả Vũ. Những tia sáng óng ánh như
hòa tan thành hàng tỉ mảnh vụn khi ngã vào những ràng lá phong đỏ trên
đường. Hơi thở của từng mảng không khí thấm sâu vào má của Vũ khi chiếc
xe máy lướt vù vù trên đường quốc lộ. Vũ vừa đi vừa ngẫm nghĩ, chẳng
biết tí nữa nó sẽ làm ăn ra sao với các bí thư của tận chín lớp Cử Nhân
Tiếng Anh. Chẳng lẽ lại bảo họ thích làm gì thì làm hả trời?





Luồng
suy nghĩ của Vũ tạm thời bị dẹp bỏ khi nó gởi xe và bước vào tòa nhà
Viện Anh Ngữ. Đúng lúc một cái gì đó quẹt vào người nó



“Ối”
Vũ la lên, nó nhìn quanh quất và phát hiện ra “hung thủ” là một cô gái
tóc bím, tay cầm theo một cái nón bảo hiểm rõ là bự. Cô bé có một mái
tóc đen nhánh được bím dài đến tận eo, lại còn chừa hai lọn tóc nhỏ ở
hai bên. Không biết có phải do gió không nhưng Vũ có cảm giác chúng
đang bay phe phẩy.



Cô bé
chợt quay đầu khúc khích cười khi thấy bộ mặt hơi đờ ra của Vũ. Anh
chàng này chẳng biết vì lý do gì mà cứ đưa mắt nhìn chằm chằm cô bạn,
mặt ngáo ra hơi giống con khỉ đột.


“mình xin lỗi” Cô bé nói một cách vui vẻ “bạn có sao không?”


“ơ
không” Vũ ú ớ. Nó dám cá đây hoàn toàn không phải giọng nói của nó, nó
đã bị bể giọng từ năm lớp sáu rồi và đây hoàn toàn là giọng của một
thằng cu mẫu giáo.



Vũ tằng
hắng, nó thôi đưa mắt nhìn cô bé nhưng vẫn cuối xuống và di chuyển
người một cách khó khăn. Cả Vũ và cô bé đó đều chọn đi vào thang máy số
4. Đứng trong thang máy mà Vũ cứ ngọ nguậy hệt như đang bị luộc trong
nồi nước sôi, quả thật cú va chạm lúc nãy vào lưng dưới khiến nó ngứa
ngáy kinh khủng. Nếu bây giờ thang máy chỉ có mỗi mình nó thì Vũ đã đưa
tay ra sau gãi sồn sột cho bõ ghét rồi. Nhưng đằng này, bên cạnh là một
cô bạn gái thì làm sao nó có thể hành động một cách “lỗ mãng” như thế
chứ. Thành ra nó cứ đứng một chỗ mà ngọ nguậy, cầu trời cho thang máy
chạy nhanh nhanh giùm một chút.



Thấy cơ thể anh chàng lạ mặt cứ rung rung, cô bé tóc bím không thể nào không chú ý được. Cô bé e dè cất tiếng hỏi:


“ơ, bạn làm sao thế?”


“hở?” Vũ giật mình “gì cơ?”


Thái
độ của Vũ làm cô bạn bật cười khúc khích. Vũ lại ú ớ và cười đáp lại
một cách khó khăn và cực kỳ ngốc nghếch. Cô bạn tóc bím đảo đôi mắt một
mí một vòng, bụng thắc mắc không biết mình có nên hỏi lại lần nữa hay
không. Cuối cùng, cô nàng quyết định lấy im lặng làm vàng. Hai người
bạn xa lạ lại đứng yên chờ thang máy chạy hết. Và mặc dù cơn ngứa của
Vũ đã lên tới đỉnh điểm khiến cho cô bé bên cạnh hơi e ngại và nhích
qua một bên, anh chàng này cũng vẫn không thể nào hủy đi sỉ diện của
mình. Thấy vẻ mặt của Vũ, cô bé tóc bím vừa hơi sợ lại vừa tức cười, cô
bé đành hỏi lại lần nữa:



“ơ, bạn có cần gì không?”


Rốt cục cũng không thể chịu nổi, Vũ nghĩ chắc “xin phép” trước sẽ đỡ quê hơn.


“mình ngứa ở…dưới lưng”


“à”
Cô bé bật cười rần, thật sự là cười rất to và không thể nín nổi. Đôi
môi cô bé mím lại đẩy cơ thể nhẹ nhàng tựa vào thành thang máy. Sau một
phút, cô bé vẫn còn mắc cười một cách kinh khủng.



Thang
máy mở ra ở tầng 11, ngay khi kẽ hỡ của cánh cửa mở rộng ra, cô bạn tóc
bím không kịp ngăn lại tràn cười của mình trước hàng chục bóng người
đang đứng trên hành lang. Ngưng bặt tiếng rì rào nãy giờ, tất cả mọi
người bắt đầu hướng sự tập trung về phía thang máy. Cô bạn tóc bím
quẳng lại cho Vũ một nụ cười cuối cùng, tóc cô bé lãng đãng bay như có
ngọn gió vừa luồng qua, đầu cô bé quay lại trong khi đôi chân nhẹ bước
chạy đi. Bỏ lại một Vũ “ngố” đứng yên như trời trồng.



Năm phút sau, Vũ mới lò dò bước được tới phòng họp và ổn định.


Sau
một hồi giải quyết được rắc rối với các nhóm nhạc và lịch trình tập
dượt, biểu diễn. Vũ thở dài hết sức mệt mỏi, tự hỏi không biết hội diễn
mùa thu năm nay có ra gì không? Trong khi Vũ còn đang chìm đắm trong
những suy nghĩ tiêu cực thì một giọng nói nhẹ nhàng cất lên:



“ơ, bạn là phó bí thư chi đoàn à?”



thể Vũ như bị ai đó kéo giãn ra thẳng đứng, nó từ từ quay lại thì cái
miệng há rộng ra ngạc nhiên. Đó chính là cô bé tóc bím có đôi mắt một
mí mà lúc nãy, nó đã gặp ở thang máy. Cô bé vừa nhìn lại cái mặt của nó
lại chợt phì cười làm Vũ lại thấy cồn cào trong bụng vô cùng.



“mình tên là Dung, học bên lớp 09, bạn cho hỏi mỗi lớp có được đăng ký thêm tiết mục không?”


lắc đầu, mọi tiết mục trước đó đã duyệt sẵn, đến bây giờ thì chỉ đợi
ngày diễn mà thôi. Cô bé tóc bím hơi xụ mặt, nhưng trên miệng vẫn nhoẽn
nụ cười xinh xắn.



“cảm ơn
bạn” Dung nhẹ nhàng nói. Không kịp đáp lại, Vũ đã để cô bạn chạy đi
mất. Không hiểu sao mỗi lần thấy cô bé, đầu óc của Vũ cứ ngơ ngơ. Tâm
trạng này kéo dài mãi cho đến khi buổi họp được giải tán, Vũ vẫn thừ
người nghĩ về những sợi tóc bay lất phất của cô bạn lạ lùng. Vũ nhún
vai và thu dọn mấy mẩu giấy ghi chú rồi ra khỏi phòng.



Tiếng
chân của Vũ bước nhịp theo tiếng huýt gió khe khẽ, qua những cánh cửa
sổ ở bức tường bên trái, không khí lừ đừ gợn gió lăn tăn, mấy nhúm mây
lười nhác thả mình trên bầu trời xanh ngắt. Vũ chỉ giật bắn mình lần
thứ hai trong ngày vào lúc một bàn tay đập cái bốp vào đầu nó.


“ê, nghĩ gì mà thừ ra vậy?” Giọng một ai đó kêu lên, nhìn kỹ hóa ra là thằng bạn trong liên chi, thằng Dũng.


“không có gì” Vũ nhún vai đáp.


“xạo đi mày” Dũng cười hì hì, đưa tay thốn nhẹ vào bụng Vũ một cái. Điều này dường như giúp Vũ nhớ lại chuyện gì đó, nó reo lên:


“ê, mày cũng học CNA09 phải không?”


“ừ” Dũng ngạc nhiên đáp “nhưng mày học 05 cơ mà”


Vũ kể lại cho Dũng nghe chuyện lúc nãy, sau khi kết thúc, Vũ thấy hơi lạ khi khuôn mặt Dũng tự dưng trở nên chưng hửng. Nó ậm ừ


“à, nhỏ đó hả”


“ừ, mày học cùng lớp nên biết mà, phải không”


“ừ, thì biết” Dũng nhún vai, vẻ mặt hơi cau lại


Vũ không hiểu cái nhún vai lẫn thái độ của bạn mình nên cứ nói tiếp:


“tao không kịp nói tên tao cho nhỏ đó”


Dũng lại nhún vai…


Hai đứa sóng bước mất một lúc mà không trò chuyện gì thêm, chỉ khi bước vào thang máy, Dũng chợt lên tiếng:


“ê, mày là phó bí thư liên chi nên có quyền đăng ký 1 tiết mục riêng phải không?”


Vũ xác nhận


“vậy thì, mày đăng ký thay cho nhỏ Dung một bài đi, được không?”


“Nhưng tao đâu biết nhỏ có hát hay không, nhỡ đâu…”


“yên tâm, nhỏ hát hay số 1” Dũng nhe răng, nói giọng chắc chắn “nếu mày đồng ý thì ngày mai tao sẽ nói với nhỏ, được chứ?”


Vũ nhún vai, thắc mắc “nhưng tại sao phải thế?”


“không
có gì, tại …nhỏ đó thích hát lắm, nhưng trong lớp tao chỉ tổ chức nhóm
nhảy chứ không hát nên nhỏ muốn đăng ký thêm, vậy thôi”



Vũ ậm ừ, không biết đó có phải một ngày kỳ lạ không. Vũ chỉ nhớ có mỗi những lọn tóc gợn gió của cô bạn lạ lùng…




Hai
hôm sau, Vũ nhận được tin nhắn của Dũng, bảo Dung sẽ tới nhà nó tập hát
chung. Cú này quả là chơi shock đối Vũ, ngoài những đứa bạn trai thân
thiết thì chưa có cô bạn gái nào ghé vào thái ấp riêng của nó. Mà đây
lại là một người bạn mới tinh nữa chứ. Nhưng đã lỡ nhận lời rồi, không
lẽ bây giờ nó lại chối. Thế là nó chỉ đành nói câu “thôi rồi Vũ ơi”





Sáng
thứ bảy hôm đó là ngày hẹn. Không biết ông trời có cố tình chọc quê Vũ
không mà hôm đó thời tiết đẹp tới mức không tin được. Không gian như nở
rộng ra nhiều hơn gấp hai mươi mấy lần. Con đường từ phía cửa sổ phòng
Vũ nhìn ra trông hệt như đang nghiêng nghiêng khi hình bóng một cô bé
tóc bím lướt trên một chiếc xe đạp vòng tới. Mắt Vũ có vẻ hơi mờ đi như
không phân biệt được chiếc áo hồng phấn mà cô bé mặc với màu của những
đóa hoa lan treo trước cửa nhà. Nụ cười cô bé vẫn như lần đầu tiên Vũ
nhìn thấy, tươi như những đốm sao mọc sớm trên bầu trời bình minh… Vũ
thừ người ra và đột ngột ba chân bốn cẳng chạy vù xuống mở cửa.


Dung
đứng đó, tựa nhẹ vào chiếc xe đạp và chúm chím cười khi thấy Vũ bước
xuống. Anh chàng này gặp một tí khó khăn khi cố gắng mời cô bạn vào
nhà, không hiểu vì lý do gì mà Vũ làm động tác vấp té với một cây tăm
xỉa răng nhỏ xíu lăn dưới sàn nhà.



Sau
khi ngồi xuống một cách thoải mái và được gia chủ mời một ly trà đá,
Dung lấy ra một tờ giấy chép nhạc đưa cho Vũ và giải thích:



“Mình sẽ hát chung bài này, bạn biết bài này không? Nó thật sự hơi mới, mình nghĩ là…”


Vũ ngắt ngang câu nói, khuôn mặt chợt trở nên hào hứng:


“mình biết bài này, bài “The best days” của Taylor Swift”


“đúng rồi” Dung reo lên, miệng cô bé cười một cách rạng rỡ


“nhưng đây là nhạc mới, với lại là nhạc chỉ dành cho một người nữa”


“không sao, mình chia lời ra hát chung cũng được mà”



nhún vai, nó chăm chú nhìn bản nhạc, những câu từ này nó đã biết từ
lâu, nhưng nó chẳng có ý định hát chung vào một ngày nào đó như hôm
nay… Dung không để ý lắm đến chi tiết này. Sau một lúc bàn thảo về việc
chia lời, hai đứa đi vào giai đoạn hát thử ngay.



Khuôn
mặt hình trái xoan của Dung chắc cũng không trơn, mượt và thanh nhẹ như
giọng hát của cô bé. Vũ cảm thấy dường như Dung đang thể hiện bài hát
bằng chính hơi thở của mình…Đến một lúc, nó không nhận ra được, từ lúc
nào bản thân mình đã hòa cùng nhịp điệu của bài hát với cô bé tóc bím.





Buổi
sáng hôm đó, trời không còn nóng như mọi hôm. Vũ ít khi thấy được một
ngày nắng vàng lại dễ chịu như thế, những lời ca từ của bài hát cứ tung
tăng nhảy nhót trong cổ họng của nó suốt một tuần lễ. Từ sau hôm đó,
ngày nào nó cũng gặp Dung, cô bé có mái tóc bím dài.



Chỉ
mỗi một hôm, cô bé tới hơi trễ, Vũ cứ chạy qua chạy lại khắp nhà, cứ
như anh chàng đang mắc cái gì đó mà không giải quyết được vậy. Nhưng
Dung hình như chẳng qua giờ làm ai thất vọng, tuy đến muộn như cô bé
vẫn tới. Chỉ có điều, nụ cười thường lệ trên môi cô bé hơi ém đi bởi
nét xanh xao hơi hiện rõ trên trán. Vũ rất thắc mắc nhưng không hỏi,
chỉ bởi vì Dung vẫn vui tươi như mọi khi, lúc giọng hát của cô bé cất
lên, Vũ như lại cảm thấy màu mắt của cô bé vẫn sáng như màu của ánh
nắng trời.



Nhưng đến hôm
sau, hôm sau nữa và hôm sau của hôm sau nữa, Vũ không thể không còn
nhận ra, Dung càng lúc càng trở nên xanh xao và mệt mỏi hơn…



“bạn làm sao vậy, dạo này mình thấy bạn không được khỏe lắm”


“không có gì mà” Dung mỉm cười


“không đâu, hình như bạn bị gì ấy, bạn có đi khám bác sĩ không?”


“không,
mà có gì đâu mà khám” Dung cười mím chi, cô bé giơ tay cốc lên trán Vũ
một cái. Vụ này làm anh chàng kia đánh lô tô trong bụng, và hiển nhiên
là quên mất tiêu những thắc mắc của mình.



Chỉ
trong một thời gian ngắn, nhưng Vũ đã cảm thấy sự có mặt của Dung dường
như quá quen với nó...Quá quen, tới mức Vũ cảm thấy có cái gì đó lạo
xạo trong tâm hồn của mình. Vũ không nhận ra, đó chính xác là cái gì
nhưng nó cảm thấy, tuy bên ngoài nhiệt độ vẫn tăng thật cao, nhưng
trong tâm hồn nó, mỗi lời ca của Dung, cô bạn tóc bím như làn gió mềm
mài quét đi những khó chịu trong lòng nó…





“thế nào, nhạc nhẽo sao rồi ?”


Dũng nhe răng cười khi gặp Vũ ở cuộc họp liên chi


“cũng được”


“Dung sao rồi?”


“sao là sao?” Vũ ngạc nhiên


“à không” Dũng quay đi, vừa thở nhẹ vừa nhún vai


Không tinh tường lắm khi quan sát thái độ người đối diện, nhưng hình như Dũng có cái gì đó ấp úng khi nói về Dung


“có gì muốn nói à?” Vũ hỏi


Dũng nhún vai, điều này không còn tác dụng bỏ qua câu chuyện nữa mà càng làm cho Vũ tò mò hơn


“sao, có gì kể tao nghe coi”


Dũng tỏ ra mệt mỏi, nó nhẹ đưa đầu ra nhìn chung quanh. Môi trên của Dũng hơi cong lên một cách khó chịu


“thì
tao cũng mới biết thôi, Dung bị ung thư vòm họng, chỉ một thời gian
ngắn nữa, Dung sẽ không còn nói được…Chuyện này lớp tao sau khi đăng ký
tiết mục xong, lớp trưởng lớp tao mới biết được, tụi tao định hủy tiết
mục của lớp để thay cho Dung hát, nhưng mà bạn ấy không chịu. May mà có
mày nên Dung mới được hát, chắc là bản nhạc lần cuối cùng, Dung hát hay
lắm…” Giọng Dũng đứt quãng, một nỗi khó chịu chận ngay cổ họng nó làm
cho lời nói trở nên nghèn nghẹn…





Đôi
tai của Vũ mất một lúc đánh rơi tầm kiểm soát, não bộ của nó ngay lập
tức từ chối tiếp nhận thông tin này…hình ảnh những sợi tóc phe phẩy
thoáng qua đầu Vũ… Nó cảm thấy ánh nắng trở nên gay gắt và khó chịu
hơn. Không khí trong lồng ngực nó trở nên bức bối, bí và khó chịu…





Những
ngày hôm sau, bài hát của Dung đưa không còn mấp mấy trên môi Vũ nữa.
Dung cảm thấy Vũ không còn hứng thú trong việc tập nhạc, cô bé vẫn luôn
nở nụ cười trên môi và gạn hỏi lý do với Vũ. Đến ngày tập cuối cùng,
trước khi diễn, Dung hỏi Vũ quyết định vận toàn bộ công lực hết sức
“đàn ông” của mình để mời Dung đi uống trà sữa.



Dung
đã mấy lần cười lớn khi thấy Vũ cứ lục đục mò mấy hạt trân châu dưới
đáy hộp. Không biết anh chàng loáy ngoáy thế nào mà búng một phát làm
văng mấy hạt trân châu lên mặt của Dung…





“ơ, Dung ơi?” Vũ ậm ờ hỏi khi hai đứa đi bộ về nhà Vũ để Dung lấy chiếc xe đạp…


“gì hở ?” Dung nghiêng đầu, cười nhẹ


Nhìn
khuôn mặt cô bé, Vũ cảm thấy mắt như mờ đi, nhẹ nhàng, nhưng có cái gì
đó thấp thoáng…Vũ không định nghĩa được chính xác được ý đó, nó chỉ cảm
thấy trong đầu, và trong ánh mắt của Dung…Vũ thật sự muốn hỏi cô bé lần
nữa, nhưng nó không tài nào thốt ra lời, không biết nên nói ra sao…





“mấy hôm nay bạn làm sao thế?” Dung hỏi


“không có gì mà” Vũ cười gượng


“có mà” Dung nhướn một bên chân mày lên, cô bé vờ cuối thấp xuống rồi ngước mặt lên nhìn Vũ, cô bé diễu môi “99,9% là có”


Vũ ậm ừ cuối mặt xuống, Dung khẽ nghiêng đầu qua thắc mắc một cách vô tư…


“bạn sẽ…không còn nói được nữa à?” Vũ lí nhí hỏi


“à”


Đôi môi khẽ nhoẻn một nụ cười khác, một nụ cười trong trẻo đến khác thường


“ừ” Dung quay người lại “sao bạn biết ?”


“Dũng nói’ Vũ đáp gọn


Hai đứa đã đứng trước cửa, chiếc xe đạp của Dung đã được dắt ra sẵn..



“thôi mình về nhé”


Không
kịp nói một tiếng, như lúc ban đầu…hệt như khi ở trong thang máy, Vũ
cũng không kịp nói gì. Chỉ thấy Dung lại một lần nữa quay đi, bím tóc
hất qua ngang lưng, một lần nữa Dung chợt quay lại nhìn cậu, những lọn
tóc ở hai bên hất lên như mấy con sóng. Khuôn mặt của cô bé nhẹ và vui
vẻ…cũng như lần đầu tiên












Chẳng
bao lâu cũng đến ngày biểu diễn, sau khi chộn rộn trong phòng chuẩn bị
Vũ cảm thấy hết sức khó chịu và vô cùng nghẹt thở. Chỉ còn 1 phút nữa
là nhóm nhạc trước đó kết thúc cuộc biểu diễn, nhưng sao đến bây giờ
Dung vẫn chưa đến. Một nỗi nôn nao xâm chiếm toàn bộ hai bán cầu não
của Vũ…Nhỡ mà Dung không đến… Nhưng không có lý do gì, chỉ trừ khi… Vũ
không muốn nghĩ tới nữa, nó đi tới đi lui lấp lửng quanh cánh cửa phòng…




kia rồi, đó là Dung, có thêm một người nữa, một người con trai, lớn và
khá đẹp… Vũ cảm thấy bực bội, không biết lý do. Trong khi Dung rối rít
xin lỗi:



“xin lỗi Vũ nha, mình tới hơi trễ, mình…phải đến bệnh viện sáng nay”


Đến
giờ, sau khi nhìn kỹ, Dũng mới nhận ra vẻ mặt của Dung quá xanh xao,
quá mệt mỏi, nhưng mặc dù vậy, đôi môi cô bé vẫn nhoẻn cười.





“ba mẹ đã ra khán đài ngồi trước, em còn chuẩn bị gì nữa không?” Người con trai đi chung với Dung chợt hỏi


“không, em vào thay đồ tí thôi” Dung mỉm cười


“ê, hai em làm gì đó, sắp tới lượt rồi này” Một chị tóc dài mặc chiếc áo màu xanh la lên ơi ới, một tay kéo Dung và Vũ lại


“anh ra khán đài trước đi” Dung gọi với theo




“ai
thế?” Vũ hỏi, sau khi Dung đã thay một chiếc váy trắng ( mà Vũ không
thể không bật một tiếng kêu ngạc nhiên ). Giọng hơi cao hơn bình
thường, nhưng chắc nó không tự nhận ra được.


“anh
trai mình” Dung đáp, vừa được hai chị áo xanh khác thoa một lớp phấn
“mà sao” Dung ngạc nhiên bổ xung trước vẻ mặt chợt đổi phắt 360 độ của
Vũ. Chắc chắn bây giờ, Vũ có thể hát với tông cao nhất có thể, miệng nó
nhoẻn một nụ cười có vẻ hơi lố lăng. Không biết hai chị kia có hiểu gì
không mà chợt che miệng nhìn nhau cười khúc khích… Đến Dung cũng chợt
bật lên một tiếng cười hơi gượng, mặt cô bé se lại nhìn Vũ










Dung
bước nhẹ trên khán đài, trong khi Dung tự tin bao nhiêu thì Vũ “tê tái”
bấy nhiêu. Lần đầu tiên trong cuộc đời làm con trai của nó phải hát
trước “chỉ số khán giả trên 10 người”. Vũ bước đi run run, chợt vấp một
cái và thuận đà nhảy lò cò mấy bước về phía trước. Khán đài vang lên
tiếng cười ầm ĩ. Dung đi nhanh cùng Vũ cho vừa nhịp, cô nàng nhíu mày
lại thì thầm



“bình tĩnh lên nào”


Không để cho Vũ có đủ thời gian trấn tĩnh lại, tiếng nhạc đệm của bài “The best days” bắt đầu cất lên…


“vẫn không biết tại sao những chiếc lá lại chuyển màu vào thu


vẫn chưa hiểu tại sao những người bạn của mình lại quá tuyệt vời…”



thực sự chưa từng nhìn thấy điều gì đẹp đến như vậy, có lẽ nó chưa từng
nhận ra hay chưa từng được thấy…Nhưng chiếc máy màu nắng mặt trời lướt
trên khuôn mặt đáng yêu như mùa thu của Vũ… Vũ đã cảm thấy, mình thật
sự đã lớn



“và bây giờ mình đã nhận ra, chỉ có những ngày tươi đẹp nhất trên khuôn mặt bạn

mới có thể khiến những chiếc lá chuyển màu rực rỡ như vậy…”









Giờ
thì Vũ đã được nhìn thật kỹ Dung, nhìn khuôn mặt dịu dàng với mái tóc
bím vắt dài bên vai…Cô bé đang thật yên lặng và nhẹ nhàng trên chiếc
giường bệnh. Cách đó mấy phút, Dung đã tỉnh lại và khẽ mỉm cười khi
thấy Vũ ngồi bên…



“Bạn tới lâu chưa?”


Những dòng này không phải do Dung dùng miệng để nói, cô bé đã dùng tay để viết trên một tấm bảng nhỏ


“cũng chưa lâu” Vũ đáp


Dung
lại mỉm cười, cô bé cựa người soay qua phía Vũ. Cả hai nhìn nhau mà
chẳng biết nói gì, Vũ cũng chưa được đáp lại câu trả lời… Ngay khi
tiếng vỗ tay vang lên từ Hội Diễn hôm đó, Vũ đã bất ngờ hôn nhẹ vào má
Dung, không ngờ, nụ cười chưa kịp nở hết trọn vẹn, Dung đã ngã xuống…
Thực sự lúc đó Vũ không biết nó đã lo cho cái gì hơn thế trong đời mình
chưa…





Bây giờ, bầu
trời mùa thu vẫn còn rực rỡ lắm nhưng chỉ cần nhìn thấy Dung lúc này
đây, Vũ đã cảm thấy, những ngày nắng vào mùa thu cũng đã thật là mát…