Kết quả 1 đến 3 của 3

Chủ đề: Tri nhân- Tri diện- Bất tri tâm

  1. #1
    Ngày tham gia
    Sep 2009
    Bài viết
    12
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết

    Tri nhân- Tri diện- Bất tri tâm


    < ="-" ="text/; =utf-8">< name="ProgId" ="Word.">< name="Generator" ="Microsoft Word 11">< name="Originator" ="Microsoft Word 11">ffice:smarttags" name="City">ffice:smarttags" name="place">







    [/i]






    Ông
    có tướng ngũ đoản. Tướng ngũ đoản cái gì cũng ngắn. Mặt ngắn, chân ngắn, tay ngắn…Một
    sự chểnh mảng của tạo hoá khiến cơ thể ông trở nên cũn cỡn, thiếu hụt và giảm đi
    rất nhiều về phần thẩm mỹ. Có một lão thầy tướng nhìn ông kinh ngạc bảo : Ngài
    có tướng đại quí ! Nếu không bị phá cách bởi cặp mắt hơi nhỏ so với khuôn mặt
    thì đường hoạn lộ vinh hoa phú quí là lẽ đương nhiên ! Bù lại, ngài có “giác
    quan thứ sáu”, biết được những cái bên trong mà người đời che giấu. Cũng là cái
    Phúc - Hoạ của ngài !

    Ông
    chỉ nhếch mép cười . Không tin !

    “Vinh
    hoa phú quí” ư ? Đến thằng gác cổng ở nhà hàng cũng thừa biết ! Còn “giác quan
    thứ sáu”? Chắc lão thày tướng nửa mùa nhìn đôi mắt của ông hơi nhỏ liên tưởng đến
    thuật thôi miên của loài rắn. Còn “trong phúc có hoạ” ư ? Chỉ là mớ triết lý ba
    xu rưỡi của mấy gã thày Tàu. Còn đối với ông, tuổi ngoài ngũ thập nhưng phúc-lộc
    vẫn đến ào ào. Ông có đòi hỏi gì đâu ? Mọi người hoàn toàn tự nguyện ! Ông giúp
    họ. Họ trả ơn ông. Đơn giản vậy thôi ! Toàn những người tử tế cả ! Cậu Tư bên tài
    chính kêu nhà cửa chật chội, ông ký cái
    roẹt cấp cho hắn mảnh đất kề bên cơ quan. Cô Hạnh công ty x, vướng mấy công ten
    nơ ngoài hải quan. Ông phôn cho tay giám đốc sở giải quyết gọn lẹ…v.v…Toàn những
    việc đáng giúp đỡ cả ! Ở đời giúp nhau là chính ! Đơn giản như vậy mà dư luận cứ
    vống lên này nọ. Thời buổi giúp nhau cùng phát triển mà họ không chịu hiểu. Hay
    nói chính xác là họ quá chậm hiểu !

    ông không chậm hiểu như họ. Ngược lại, bà hiểu
    quá rành rẽ tới mức vượt quá ngưỡng của lòng tử tế. Tay Tư được mảnh đất mừng húm
    như cha chết sống lại, biếu ông bọc quà trong có năm cây vàng. Vợ ông rỉ rả : Mảnh
    đất trị giá ngót tỷ, nó xón cho mình từng ấy rõ là cái quân khố đỉn ! Cô Hạnh
    thoát được mấy công ten nơ, biếu ông chai rượu ngoại kèm theo phong bì năm ngàn
    đô. Bà vợ bĩu môi : Lần sau ông cạch mặt nó ra. Đối với loại ấy có mà rỗi hơi.
    Làm đĩ nhưng tiếc tiền son phấn ! Ông thấy chướng tai, vặc lại : Bà quá nó vừa
    vừa chứ ! Mình giúp họ vô tư, họ biết ơn gọi là có chút thơm thảo. Nhiều ít không
    quan trọng, quan trọng là ở tấm lòng ! Bà
    nhìn ông như nhìn một vật thể lạ từ sao thổ rơi xuống, cặp môi son nguýt dài trề
    ra : Tấm lòng…! Ông sống ở thời kỳ trước công nguyên đấy à ?! Nói thẳng toẹt là
    đáy lòng cho xong ! Đáy lòng nó là gì ông biết không ? Là ruột già đấy thưa với
    ông ạ !!! Ông ngán ngẩm bỏ lên trên gác. Đành hanh như thế là cùng. Không có được
    tí ti của tình nhân loại. Bao nhiêu cũng là ít. Mà có thiếu gì đâu cơ chứ…



    *
    * *



    Sau
    cuộc chiêu đãi, ồn ào những cái bắt tay ríu rít, ồn ào những lời mời chào thân
    thiện. Ông lật đật ra xe con trở về. Xe lướt
    êm trên đường quốc lộ. Cảnh vật hai bên đường loang loáng, máy lạnh chạy vo vo
    ru ông vào giấc ngủ…Bỗng chiếc xe lạng đi đâm sầm xuống hố vôi ven đường. Ông bị
    hất tung lên, đầu đập vào thành xe bất tỉnh nhân sự…


    Khi
    tỉnh dậy. Ông thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Tay lái xe chạy vào hổn hển :
    Cháu tránh thằng lace w:st="on">Toyotalace>
    đi ngược chiều, nó say rượu đánh võng giữa đường, cháu không xử lí nhanh thì đấu
    đầu rồi…! Hai chiếc xe không đấu đầu nhau, nhưng cái đầu của ông có vấn đề. Bác
    sĩ chụp cắt lớp bảo tổn thương vùng thuỳ trái, phải ngưng hoạt động một thời
    gian.

    …Ông
    nằm im, đầu đau như búa bổ, cảm thấy óc mình nhão ra, bết lại. Lúc sau lại thấy
    lạnh buốt hai thái dương như có tảng băng đông cứng trong đầu. Người ông nổi
    gai như bị sốt rét xong lại hầm hập nhớp nháp mồ hôi. Ông linh cảm thấy trong đầu
    có sự cố kì lạ. Lúc thì rầm rập như cả đoàn
    tàu đang chạy, lúc thì im ắng đến lạ lùng của một thế giới vô âm thanh. Bỗng
    trong đầu ông rung lên những tiếng u…u…xoèn...xọet..như tần số của chiếc radio đang
    dò sóng. Một luồng khí nóng rần rật chạy qua thái dương, những tiếng xoèn xoẹt
    nhỏ dần…nhỏ dần, âm âm trong đầu ông giọng nói rành rẽ “. May mà hắn không chết, nếu hắn chết thì mình
    chỉ còn nước bán sới, đi tù là cái chắc !”. Ông ngạc nhiên nhìn quanh. Trong phòng
    cấp cứu chỉ có tay lái xe đang ngồi trầm ngâm đốt thuốc. Ông nhíu mày, hỏi tay
    lái xe :

    -Cậu
    vừa nói gì thế ?.


    lái xe sững sờ :

    -Không
    ạ ! Cháu có nói gì đâu..?

    - Rõ
    ràng tôi nghe thấy cậu nói. Cậu bảo ai sống? Ai chết? Ai đi tù?


    lái xe chột dạ “ Sao lão lùn lại biết được ý nghĩ của mình !?”


    Cậu bảo ai là lão
    lùn?



    Dạ…không ạ..! Dạ…không…!
    lace w:st="on">Taylace> lái xe mặt tái mét, run lẩy bẩy, hốt hoảng
    bỏ chạy ra khỏi phòng.


    Ông
    phát hiện ra mình có một khả năng kì lạ. Nghe được những ý nghĩ của người khác
    .




    Lúc
    sau, vợ ông đi vào. Bà âu yếm đặt tay lên trán ông, cất giọng nhỏ nhẹ : Mình lại
    nóng đầu rồi đây này. Mình uống nước sâm đi, thứ này giải nhiệt tốt lắm.- Bà đỡ
    ông dậy , kề cốc nước vào miệng ông dỗ dành như dỗ một đứa trẻ. Ông hớp từng ngụm
    nước mát lạnh, thấy trong đầu nhẹ đi. Tình cảm hiền dịu, sự âu yếm chăm sóc đã
    biến cốc nước thành thứ nước huyền ảo tưới
    đẫm trong ông lòng vị tha với những dục vọng đời thường của bà. .


    lấy khăn thấm thấm những giọt nước nhểu xuống mép ông . Ánh mắt bà hơi trùng xuống
    “ không hiểu sao mình lại là vợ lão chim cánh cụt này kia chứ…”. Ông sa sầm nét
    mặt, nhìn thẳng vào cặp mắt đang nheo nheo của bà, giọng ông đanh lại :


    Bà hối hận à ? Kiếm
    ngay một thằng tốt mã mà về ở với nó !



    tròn mắt sững sờ :

    -Kìa…mình…!
    Tôi có nói…nói gì đâu…

    - Còn
    cãi à !

    - Ơ…ơ...không
    mà...! Thật! Tôi không nói gì mà…!

    Ông
    lặng thinh, nhắm nghiền mắt lại. Chua chát đến thế là cùng . Không hề có chút yêu
    thương chỉ là sự bấu víu của ham muốn vật chất.

    Lại
    có tiếng xoèn xoẹt âm âm trong đầu ông “ Khỉ thật…! Lão ta như có ma xó…!”. Ông
    mở mắt, nhìn xoáy vào cái mũi thẩm mỹ viện đang ửng đỏ. Bà vợ lúng túng. Ông chồm
    dậy :

    -Quên
    ngay lão ma xó này đi! Quên đi…! Đồ…đồ giả dối!

    Ông
    vung tay gạt cốc nước xuống đất vỡ tan. Bà sợ hãi lùi lại, vướng phải chân váy
    ngã dúi dụi,xong lồm cồm ngồi dậy mặt bợt
    đi. Bà sấp ngửa chạy ra ngoài, mồm lẩm bẩm: Lão ta bị ma ám rồi…! Đúng là ma ám
    rồi…!

    Ông
    nằm bất động, người trũng xuống , tê dại đi. Thì ra cái tử tế bên ngoài chỉ là
    giả dối. Trước đây mình bị ảo tưởng quá nhiều. Biết được bộ mặt thật trần trụi
    không hiểu là phúc hay là hoạ đây? Có lẽ lão thầy tướng nói đúng…




    * * *




    Chiều
    hôm ấy, mọi quan hệ tíu tít đến thăm ông. Ai cũng cố tạo ra vẻ mặt thân thiện, ái
    ngại cho sếp. Giám đốc công ty x, nắm bàn tay nguội lạnh của ông run run cảm động
    : Cũng là cái hạn anh ạ ! Năm nay là năm tuổi, anh có hạn tàu xe…cũng may chỉ bị
    nhẹ . Hắn đặt túi quà lên bàn, thầm nghĩ “ phong bì mười ngàn đô đấy ông tướng ạ
    . Nhớ giải quyết cho cái dự án Y. Không có chuyện cho không ,biếu không đâu!”

    Ông
    nhếch mép cười khẩy.

    Đại
    diện công ty Z là một gã bụng phệ, cố len vào sát đầu giường, cặp mắt ti hí hấp
    háy, giọng xệt xuống : Như thế cũng là may lắm rồi sếp ạ. Phúc đức nhà sếp to bằng
    mười cái đình! Sếp ăn ở tình nghĩa nên “đức năng thắng số”! Nhưng trong bụng gã
    lại nghĩ “ tinh nghĩa mà không có tiền thì cũng vứt vào một xó. Cứ trông mặt hắn
    thì biết, cứ vờ vịt lên mặt đạo đức nhưng bao nhiêu cũng là ít”.

    Ông
    nén cái thở dài,mặt tím lại.

    Giám
    đốc công ty cổ phần là một ả mặt xám môi chì, ăn mặc như phường đồng bóng, xáp
    lại gần cất giọng thương cảm : Em thấy anh dạo này xanh lắm , chắc phải lo nhiều
    việc. Anh nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng để đảm bảo sức khoẻ. Em có thằng cháu bên Hàn
    Quốc gửi về mấy hộp sâm Cao Ly chính hiệu , biếu để anh dùng. Nhưng đầu ả lại
    nghĩ “đồ quỉ lùn Checlơmo, có mỗi cái hợp đồng của bà mãi vẫn chưa duyệt. Đấm mõm
    cho lão thêm năm ngàn đô nữa, cái mồm cá
    ngão kia phải biết…”

    Ông
    nhìn bọn họ như những quái nhân lộ rõ nguyên hình.

    Tất
    cả những ý nghĩ được giấu kín sau tấm mặt lạ được bóc trần trơ trẽn đến bỉ ổi. Ông
    nghe rõ mồn một. Luồng sóng phát ra quá mạnh , ăng ten não bộ của ông thu lại
    chuyển ngữ vang vang trong đầu…

    Chua
    chát quá…! Chua chát quá…!

    Ông
    ôm đầu không chịu nổi. Bầu không khí như đặc quánh làm ông khó thở. Ông úp mặt
    xuống gối khóc rưng rức. Đám người vây quanh nhìn ông khó hiểu…

    Ông
    bỗng chồm dậy, vơ hết các túi quà quẳng hết xuống đất. Ông gào lên : Các người
    xéo cả đi ! Cút hết cả đi ! Mắt ông rưc lên như có quầng lửa chiếu vào.

    Đám
    người nhốn nháo sợ hãi nhìn ông. Tất cả co rúm người lại , họ bất động như những
    hình nhân nhìn đống quà dưới đất tung toé, những chiếc phong bì ềnh ệch vung vãi.
    Không ai bảo ai, họ len lén như kẻ vụng trộm cúi xuống nhặt phong bì của mình lên.
    Họ lủi nhanh ra cửa túm tụm lại xì xào: Lão ta bị điên rồi ! Đúng là bị điên rồi…!

    Ông
    nằm bất động, người trũng xuống, tê dại đi….







    Edited by: \1

  2. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    55
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    những truyện ngắn viết có phong cách riêng. Cũng rấthay và lôi cuốn, nhất là ở cốt chuyện, cáiý tưởng được đề cập đến...
    cái chưa được vẫn là ở cách trình bày, nó làm người đọc thấy hơi khó chịu, tôi cũng chỉ có 1nhận xét như vậy.

    Hi vọng bạn thành công hơn, có gì thì post tiếp lên để bạn cùng đọc với...

    Chúng ta là những người viết, quả thật mong lắm những người đọc và hiểu hết những gì mình định nói đến, nhưng ít người đọc và nhận xét quá. Bạn đừng vì vậy mà dừng lại, cố gắng với việc viết nhé...

  3. #3
    Ngày tham gia
    Sep 2009
    Bài viết
    12
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Cảm ơn bạn đã nhận xét và góp ý. Đúng như bạn nói, người viết luôn mong chờ comment của bạn đọc. Vì người viết bao giờ cũng chủ quan, không nhận thấy cái dở của mình. Rất buồn, khi mình viết ra một cái gì đấy mà không ai có nhận xét gì. Tôi là người luôn luôn cầu thị bạn ạ. Rất cảm ơn những lời động viên của bạn.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •