Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Đò Ngang

  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    3
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết

    Đò Ngang


    số phận đã ưu ái tôi vì tôi phần nào thực hiện được mong muốn của mình
    bởi việc đó hoàn toàn tình cờ, nằm ngoài tất cả kế hoạch của tôi.



    Sau
    kỳ thi vào trung học kết thúc, phần vì ôn thi căng thẳng mệt mỏi, phần
    vì những chuyện buồn cũ vẫn ám ảnh tôi, nên tôi xin phép bố mẹ cho tôi
    về quê ngoại chơi một tháng mặc dù chưa biết kết quả thi cử sẽ thế nào



    Quê ngoại của tôi nằm ở dải đất thuộc Miền Trung tổ quốc, làng tôi nằm dọc theo con sông Thạch Hãn – con sông được bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn phía đông Quảng Trị. Con sông đã đi vào trong thơ
    ca bởi vẻ đẹp và thơ mộng của nó, và cũng bởi vẻ dữ dội gào thét của nó
    trong mùa bão lũ, mà Miền Trung lại là cái rốn của bão lũ, vì vậy không
    năm nào thoát khỏi những trận cuồng phong do bão lụt mang đến. Thế
    nhưng với tôi được về quê là niềm hạnh phúc vô bờ bến, về quê nghĩa là
    tôi được trở về với những yêu thương của ông bà, trở về với những ngày
    đầu trần, chân đất theo ông tôi đi bắt hến ở hai bên bờ Thạch Hãn, được
    ôm cổ khi ông bơi vèo một loáng qua sông sang tận bên làng bên cạnh, ở
    đó ông có vài người bạn già chuyện trò rôm rả. Rồi những hôm theo bà đi
    đò ngang sang chợ, ở đó tôi được ăn đủ các loại quà bánh đặc trưng của
    miền Trung, ngày rằm, mùng một theo bà đi lễ chùa, làng tôi có lệ con
    trai, con gái đến tuổi trưởng thành thường vào phục vụ trong chùa vài
    năm. Tôi còn nhớ hình ảnh bà dắt tay tôi từ chùa về trong một buổi
    chiều hoàng hôn mặt trời đổ xuống tím lịm, đi trước là một đám thanh
    niên nam nữ trong làng tuổi chừng 18, mấy thiếu nữ áo dài trắng thướt
    tha, mấy cậu con trai sơ mi trắng nuột nà.



    Bà giục tôi nhanh chân nhập vào đoàn thanh niên.


    “Con
    chào các anh chị đi ”– Bà tôi nhắc nhở. Tôi bẽn lẽn chào, đầu cúi gằm
    không dám nhìn thẳng mọi người, có tiếng của một cậu con trai – “Em từ
    Bắc mới vô” ? nghe hỏi tôi bối rối ngẩng lên, đột nhiên tôi bắt gặp ánh
    mắt của người thanh niên vừa hỏi tôi (việc xảy ra lâu rồi nhưng trong
    kí ức tôi chưa bao giờ quên được ánh mắt ấy, ánh mắt buồn tha thiết,
    sâu thẳm và đẹp đến nao lòng). Người con trai ấy có vóc dáng của một
    cậu thanh niên mới lớn, dong dỏng và thanh tao, cái cách nói chuyện nhỏ
    nhẹ, trầm ấm vừa gần gũi, vừa như rất xa xăm. Anh hỏi han tôi việc học
    hành, thi cử, hỏi tôi có biết bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ, bằng giọng trầm
    ấm anh đọc tôi nghe bài thơ về cố đô Huế, nơi anh đang học năm cuối
    trung học. Thật lạ, tuy mới gặp, nhưng tôi thấy anh thân thương gần gũi
    khác hẳn những thằng con trai ngỗ ngược ở lớp tôi, chúng tôi nói chuyện
    tâm đầu ý hợp như thể chúng tôi đã từng biết nhau từ rất lâu rồi.



    Ngày hôm sau anh qua nhà tôi rất sớm xin phép ông bà cho tôi đi hái ớt (Làng tôi sống bằng nghề làm ớt khô, sáng
    ra mọi người đi hái ớt hoặc thu mua ớt về phơi sấy, giã thành bột ớt,
    ớt quê tôi cay và đặc biệt thơm). Chúng tôi vừa đi vừa chuyện trò rôm
    rả, tôi kể cho anh nghe về những buồn vui suốt những năm học cấp 2,
    nhiều lúc tôi thấy ánh mắt buồn của anh ánh lên nét giận dữ khi tôi kể
    chuyện tôi bị bắt nạt thế nào. Thế rồi anh nói về dự định của anh sau
    khi tốt nghiệp trung học, anh say sưa nói về kinh Phật, giảng giải cho
    tôi nghe những giáo lý nhà Phật. Ngày đó tôi còn nhỏ và thơ ngây để
    không bao giờ hiểu rằng anh đã chọn cho anh một con đường, qua những
    câu chuyện anh kể cho tôi.



    Hai
    ngày trôi qua, tôi không thấy anh sang chơi, tôi không hiểu tình cảm
    lúc đó được gọi tên là gì chỉ biết tôi nhớ anh cồn cào, thỉnh thoảng
    tôi dõi ra cổng xem có thấy bước chân anh không, thêm một ngày nữa trôi
    qua anh không sang, đánh bạo tôi rủ người chị em họ tôi qua nhà xem anh
    thế nào. Thật buồn, hôm qua anh đã lên Huế, anh đi mà không chào tôi
    lấy một câu, anh đi mà như người chạy trốn, anh đi như thể anh chưa
    từng quen, từng chuyện trò với tôi.



    Một
    tuần trôi qua, không một hồi âm, có lúc buồn quá tôi chạy ra tận bến đò
    xem có con đò ngang nào không, và nếu có thì trên đò có bóng dáng anh
    không?



    Một tháng cũng trôi qua, ở tuổi đó mau
    quên, buồn đó rồi lại vui đó được ngay, tôi không còn nhớ anh như những
    ngày đầu, rồi một niềm vui nữa lại đến, bố mẹ viết thư báo tin tôi đã
    thi đậu trung học và điểm văn đạt khá cao vì thế tôi được đặc cách vào
    thẳng lớp chuyên văn. Ngày mai bố mẹ sẽ đón tôi ra Bắc để chuẩn bị nhập
    học. Ông bà tôi vui mừng đi loan báo khắp xóm làng, mọi người kéo nhau
    sang chúc mừng đầy nhà. Tôi rất vui mừng vì sự kiện đó nhưng sâu thẳm
    trong lòng, tôi vẫn thấy thiêu thiếu một điều gì đó, có lẽ chính là
    thiếu sự chia sẻ của anh.



    Ngày
    chia tay ông bà và xóm làng, theo bố mẹ trở lại Bắc, ông bà tiễn tôi ra
    tận đầu làng nơi có bến đò ngang hàng ngày chở hàng trăm lượt khách
    sang sông. Tôi bước lên đò và quay nhìn lại nơi này lần cuối tìm một
    bóng dáng thân quen của anh lẫn đâu trong số những người đang tiễn
    người nhà sang sông.



    Chợt
    tôi không tin vào mắt mình, anh đứng đó, một mình khuất khuất sau bụi
    tre, cái dáng cao gầy dong dỏng, áo sơ mi trắng, và đôi mắt đượm buồn
    xa xăm đang dõi theo tôi. Tôi chen mọi người, chạy ngược lại phíacuối
    đò, hai tay vẫy lia lịa, réo gọi tên anh. Lúc này anh cũng đã chạy
    xuống tận bến đò, vẫy lại tôi, tiếng anh hoà với tiếng nước, tiếng âm
    thanh xao lao của người đi đò, tôi chẳng thể nghe rõ anh nói gì với
    tôi, chỉ biết đò vẫn sang ngang, đưa tôi trở về với thành phố nơi gia
    đình, trường học mới đang chờ đợi tôi.



    Những
    năm trung học, việc học bận bịu, tôi ít về thăm quê, cộng thêm thời
    gian đó ông bà tôi ra sống với gia đình tôi mấy năm nên tôi không còn
    một chút thông tin về anh.



    Thế
    rồi mấy năm sau, trong một dịp về Huế, tôi đã gặp lại anh, vẫn là anh
    với dáng cao gầy dong dỏng, đôi mắt đượm buồn, nhưng giờ đây chúng tôi
    đã ở hai thế giới khác xa nhau quá, thế giới của tôi trần tục con
    người, thế giới của anh đèn sách khói nhang. Tôi không còn được gọi anh
    bằng anh như ngày xưa nữa, bây giờ khi nói chuyện với anh, tôi chỉ có
    thể gọi anh bằng Thầy, xưng con…



    Kí ức của tôi về anh mờ nhạt dần theo những biến cố thời gian với nhiều sự gặp gỡ chờ đợi và không chờ đợi khác…

  2. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    55
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    cảm ơn câu truyện của bạn...bạn có thể gửi lên đây những bài viết của mình để mọi người tham khảo và học tập.
    chúc bạn thành công.

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •