Kết quả 1 đến 8 của 8

Chủ đề: Còn chút tình trong nhân gian - Tiểu thuyết

  1. #1
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    55
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1/1 bài viết

    Còn chút tình trong nhân gian - Tiểu thuyết

    Tác giả: Thư Nguyên Phong .

    Chương 1:

    Một cơn gió thổi nhẹ qua,cô gái khẽ rùng mình,tà áo dài trắng cứ thế phất phơ,phất phơ...

    Nghĩa trang ,một ngày cuối năm,không còn vắng vẻ,thấp thoáng bóng người,không quá ồn ào nhưng không còn tĩnh mịch như ngày thường.

    Mùa đông có nắng_cũng không phải là chuyện lạ. Buổi chiều,nắng nhạt đi dần,cả ngày chẳng chút giá buốt.Những vệt vàng nhợt nhạt hoà theo chút giá lạnh làm bản thân cô đã thấy thoải mái hơn.

    Người ta đi qua đi lại,thỉnh thoảng có ai đó nhìn cô,một cô gái trẻ đẹp.Họ nhìn rồi để đó thôi,cũng giống như khi bạn quan sát 1 chiếc xe máy đắt tiền vi vu trước mặt,chiêc xe đó đẹp nhỉ...Thế đấy,cuộc đời xưa nay là vậy...

    Ngày ngày,vào giờ này,Trần Nữ Nhi vẫn đứng đó,ánh mắt cô xa xăm,thoắt vui thoắt buồn.Cũng như cơn gió,16 tuổi,cô dường như đã mất phương hướng.

    Hai tháng... đôi khi chưa đủ để người ta hết choáng váng.Hai tháng,có thể là dài,với cô...Đã là vô tận. Hai tháng,cuộc đời cô từ đây đã đầy sóng gió..Mây đen kéo đến cũng chẳng báo trước,sao mà giống hệt số phận cuộc đời.

    Từng hạt,từng hạt...lất phất,nhẹ nhành đến như nước mắt.Nữ nhi khẽ động đậy,bàn tay cô run run trước gió.Chiếc áo khoác mỏng manh bên ngoài tà áo dài cứ thế mà phập phù,phập phù.Nước mắt từ từ bò xuống,lăn nhanh trên một đường khúc khuỷu...Cô đang khóc,khóc cho một ai đó đang nằm dưới kia.

    Cha,người cô thương yêu.Thế là cha đi thật rồi sao?Thật thế sao.thật sao...suốt hai tháng qua,cô vẫn chưa tin vào điều đó.



    Tiết trời hôm nay thật đẹp,nắng vồn vã, quấn quýt chân người.Nắng thế nhưng không oi ả như mùa hè,cứ bình yên mà xoa dịu nỗi buồn,nỗi cô đơn,sự trống trải...Mọi người có lẽ đều nghĩ như vậy,chí ít cũng sau một thời gian dài cái nắng,cái gió không rõ ràng,chúng quấn lấy nhau,chẳng thể phân định...Nhưng cũng có sao khi đến giờ vẫn còn 1 người không cảm nhận thấy thế...Cũng chẳng sao đâu?

    Nhi vẫn đến lớp sau gần 60 ngày ủ dột.Cuộc sống cô vẫn thế,mà không,nếu ai tinh ý sẽ nhận ra ngay cô và mọi thứ xung quanh đã khác đi nhiều.

    Nhi giờ đây đã thấy cô độc..

    Đến trường,hàng trăm ánh mắt nhìn cô,trước đây vẫn vậy.Nhi xinh đẹp nhất trường.Họ vẫn nhìn cô đấy,nhưng thật khác ở thái độ...



    “Cha nó bị toà tuyên trung thân,nhưng vì sợ quá mà tự tử,..nghe nói là ăn hối lộ...Nghe nói là tham nhũng..”..

    Đó là một chút trong những gì người ta nói,người ta ở đây là bè bạn,là hàng xóm,là cả những người trước nay cô trót coi là thân thiết..Ai biết đâu đấy,mà nào ai cấm đoán được,người ta nói toàn sự thật đó thôi.

    bạn bè dần xa lánh hay chính cô muốn ở một mình..

    Cô ghét sự thương hại...

    Cô lẳng lặng bỏ đi khi nhác thấy người đến gần.Hình như trong cô có thứ bị tổn thương đến mức gần như vỡ vụn.Cái cảm giác hụt hẫng này thật đáng sợ.Như lúc bạn đang ngồi trên vinh quang thì bị ai đó xô té xúông,như ai đó đã mất tất cả chỉ sau một đêm.Tất cả điều thực đến mức điên rồ,nó làm cô choáng váng,cô cứ cố để mỉm cười mà sao khó thế.Đã có mấy ai hiểu được đâu...

    16 tuổi,cô đã ghét phải đến trường,lên lớp cũng như ở nhà,cũng chỉ mình cô thôi...Tất cả đều đáng chán như nhau..

    Nhi không để ý người ta nói gì,ban đầu cô có tin đâu,nhưng một người,hai người,ba người...bây giờ thì cô mặc kệ,ai nói mặc ai,thế sao? trong cô một hình tượng đã sụp đổ...

    Từ ngày cha đi tù,cô đã ghét cha,có lúc cô nguyền rủa người ấy,cô đã không đến thăm,không gặp,không nói chuyện với cha trong một thời gian dài..thế rồi để một ngày kia cha không còn nữa.Cũng thật buồn,khi một ngày nào đó,một lúc nào đó,trong thâm tâm,cô tự hỏi “trừ ông ra,ai thật sự tốt với mình”.Khi không ai quan tâm đến cô cũng từ ngày cha mất...

    Khi ngủ quên,hai tháng...Đã ai tắt hộ cô chiếc đèn học.

    khi tỉnh giấc,hai tháng...cô thấy thân mình bủn rủn vì lạnh.Trước đây,ai là người -nửa đêm,qua phòng đắp lại chăn cho cô.

    Đêm nào cũng giật mình vì ác mộng,cô tần ngần,cô ngỡ ngàng và rồi để bật khóc một mình..Thứ nước đó,là mồ hôi sợ hãi,là nước mắt tủi thân,là ân hận,hay là của cả ba,hay là của nhiều thứ khác.

    Có lúc cô thầm trách mình,cha tự tử hay tại mình không quan tâm đến ông,hay tại mình bỏ mặc ông,hay tại mình cũng xa lánh ông như những người khác...

    Hai tháng,cô phải quen dần với việc lủi thủi đi,về.Bóng một người đưa đón đã rời xa....



    15h,cô về nhà vì đã đủ để chán ngán,và lại vì tất cả...

    Từng ánh mắt nhìn theo một dáng yêu kiều mà mỏi mệt.

    _em nghỉ học...Từ bây giờ.

    giọng cô yếu ớt,bất lực.Cô lẳng lặng rời lớp học.

    cô đi rồi mà tiếng nói như tiếng quát vẫn vẳng lại.Từ đâu đó phía sau,giờ cô cũng chẳng biết là của ai.

    _em kia,...em đứng lại...Đứng lại..Đứng lại ngay..



    Cánh cổng khép hờ.

    Khó chịu,mệt mỏi,cô lê từng bước nặng nề vào bên trong.

    Ánh mắt như cụp xuống của những đêm mất ngủ.Tay cô hờ hững đập vào gương chiếu hậu của chiếc xe ôtô đậu giữa sân.Chắc lại bạn làm ăn với mẹ,giờ cô chỉ muốn nằm nghỉ một chút và hơn hết là được ở một mình,thế thôi...

    Hơi thở gấp gáp,miên man của một người phụ nữ làm cô khựng lại.

    tiếng nhạc dìu dặt và hình ảnh trước mắt làm thân cô mềm nhũn...

    Trên chiếc đi văng đắt tiền,người đàn ông nhấp nhổm.

    Ánh sáng yếu ớt của nắng,của chiếc đèn phòng khách hờ hững chiếu xuống soi rõ tất cả.Toàn thân họ lộ liễu trước mắt.Người đàn ông còn khá trẻ đang nhịp từng nhịp đều đặn..Hai tay hắn không ngừng mân mê bầu vú người bên dưới..

    Hơi thở dè dặt,dâm dựt của bà ta đã làm cô hoảng sợ.Chiếc cặp trên tay rơi phịch xuống nền gỗ sang trọng.Cô vùng chạy tất tưởi như không còn mỏi mệt,như cũng bỏ lại đằng sau tiếng nói thầm thì của hai người..

    _nó về...-người đàn bà hơi lớn giọng.

    _kệ cha nó..Người đàn ông át đi.

    Nhi bỏ đi rồi mà đâu biết hai người họ lại tiếp tục.Họ vồ vập,quấn lấy nhau như hai con thú.Họ chỉ dừng lại trong hai câu nói.Họ bất ngờ vì cô về giờ này.Nhưng từ lâu,cô và cha cô đã không còn tồn tại.Trong cái phòng loang lổ ánh sáng của dục vọng,gã đàn ông lại bò lên rồi lại nhịp nhanh từng nhịp ,vội vã,hối hả...


    _cô đi đâu bây giờ?

    Nhi đẩy cái thân người rã rời xuống ghế,đầu đau như có ai đó gõ nhịp bên trong.Cô chẳng buồn nói gì,chỉ muốn im lặng.Không phải cô đang phân vân nên đi đâu vào lúc này,cô còn biết trên đời này đâu đó bình yên?cô nhắn mắt,cô như người mất trí,

    đầu óc trống rỗng,cô chẳng nghe thấy gì.

    _Cô ơi,cô đi đâu bây giờ?

    Bác tài xế có lẽ đã nhiều tuổi như bố cô,ông quay hẳn người về phía sau hỏi thêm lần nữa,chắc ông cũng biết cô buồn nên ánh mắt ông chất đầy thương cảm,ông gặng hỏi ân cần, nhẹ nhành như đang trò chuyện với con gái mình.Nhi bỗng dưng lại thấy nhớ giọng nói thân thuộc,trầm ấm của bố..

    _bác đi đâu cũng được..Tuỳ bác..

    Người đàn ông trung niên khẽ thở dài,chiếc xe chạy thật chậm,qua gương chiếu hậu ông nhìn Nhi mà thấy buồn lòng.Nhi ngồi đó ngả đầu

    về phía sau,trông cô bất động như xác chết,vật vờ,thiểu não.

    Ông với tay để bật chiếc đĩa nhạc,một giọng hát trẻ thơ vang lên,thánh thót,thánh thót.

    “con cò bé bé,nó đậu cành tre, đi không hỏi mẹ,biết đi đằng nào..”

    tiếng Nhi trở hắt ra rụt rè,cô còn nhớ ai đó ngày xưa đã hát cô nghe bài này,khi cô còn nhỏ lắm,thấp thoát mà đã rất lâu rồi,người xưa giờ không còn nữa.Bao nhiêu kỷ niệm nhuốm màu thời gian lại ồ ạt lùa về,hiện thực,chập chờn,chếnh choáng như mới hôm qua.Nhi thầm thì hát theo như ngày xưa bé dại.Bác tài xế cũng hát,bác mấp máy môi như mỉm cười.

    _Cháu nội tôi vừa tròn tháng tuổi,giờ tôi đang cố học hát để dụ nó đấy.

    Bác nói như đang kể lể,ông lại nhìn người con gái trẻ ngồi phía sau,

    ánh sáng bên ngoài yếu ớt hắt vào qua lớp kính cũng làm cô thấy chói,cô vừa mở mắt ra,tức thì nhắm nghiền lại.

    _nó rất đáng yêu.Chắc sau này rất xinh đẹp,rồi nhiều anh sẽ mệt với nó đấy.

    Bác đang nói như với chính mình,rồi lại cười mỉm như với chính mình,rồi lại hát...

    chiếc xe vẫn lững thững đi trong trời chiều nhạt nắng,Nhi khẽ kéo lớp kính xuống cho gió lùa vào,mát rượi...

    _cô muốn đi đâu bây giờ.

    _bác cứ đi đi,cũng sắp đến rồi.

    Cô nhìn lơ đãng ra ngoài,cũng chẳng còn vương vấn điều gì,

    đường phố vẫn nháo nhào,hỗn độn như một bát canh thập cẩm..

    mặt trời như cái lòng đỏ trứng gà,nó cố đứng yên ở cuối chân trời.Một suy nghĩ nhỏ bé vậy mà đâu có được,nó vẫn phải lặn thôi,cho trăng bò lên,cho đêm đến,cho ngày kết thúc.Nhi chợt ngẫm sao cũng giống con người,ai chẳng muốn cả đời mình được bình yên,liệu có được chăng?

    _ngừng lại đi ,bác ơi..

    Bác tài xế nhìn ra trời chiều.

    _cô muốn dừng ở đây?

    _vâng...

    Nhi đẩy cửa kính bước ra.Cô khẽ gật đầu rồi trả lời bình thản khi nhìn thấy ánh mắt ông còn ngờ vực.

    _cháu muốn thăm bố một chút.

    _ra thế.

    Bác tài xế cũng gật đầu như đã hiểu hết.

    Nhi lững thững đi qua cánh cổng nghĩa trang,lòng cô lại buồn buồn,lại nhen nỗi trống trải mơ hồ..

    _cháu nhớ về sớm đấy..

    chiếc taxi đi rồi nhưng cái giọng nói trầm ấm vẫn ở lại,thoang thoảng như gió mây.Nhi mỉm cười,cô khẽ “dạ” như một lời cảm ơn.

    Trong cái xã hội lẫn lộn thật giả,lẫn lộn tốt xấu này,tìm được một người tốt không phải dễ..



    Những ngôi mộ hiền lành im lìm trong hoàng hôn xế bóng.Chút ánh sáng bị dội ngựơc lại từ những bia,những mộ,những viên gạch ốp có màu buồn hiu hắt ,nó toát ra hơi lạnh đến rủn người.Dưới kia có chắc chỉ là những lọ tro thôi không?

    Nhi bước thật nhẹ trên con đường nhỏ ngợp đầy xác lá ,đầu cúi gằm nhưng cô vẫn có thể biết bố mình nằm ở đâu.Ngày nào Nhi chẳng qua đây,hai tháng rồi,cũng đủ làm cô quen thân cả với cỏ cây.Từng chiếc lá vẫn rụng,rồi lá lại đánh vật cùng gió sao cho đừng chạm đất.Lá cây vô tri mà cũng biết được chứ,chạm đất là đã chết thật rồi,thế sao vẫn có một vài màu xanh như tuổi trẻ con người.

    Mộ cha đây ư?Cha có thấy lạnh lắm không?,Nhi nhìn cha trong ảnh đang cười mà thấy lòng mình bật khóc.Cô tần ngần đứng lặng hồi lâu rồi cô quỳ xuống,bàn tay nhỏ nhắn miết dọc khuôn mặt cha hiền từ,bàn tay ấy run lên bần bật.Nhi ôm lấy bia mộ cha ,cứ thế mà nghẹn ngào,cứ thế mà nức nở.Gió tạt đến đưa nước mắt rơi nhanh vào không trung,cô tự hỏi nước mắt liệu có mùi?sao cô thấy thoang thoảng hương mặn chát của những ngày đã qua.

    Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô thật khẽ,một người đã đến đang đứng sau lưng cô tự lúc nào.Nhi bất giác mà quay lại,cô nhìn người đó trong làn sương mỏng của nước mắt,phút chốc mà thấy lòng ấm lại.

    _có thể em cần cái này đấy.

    người thanh niên mỉm cười rồi im lặng.Anh đang trầm ngâm,anh vẫn đứng đó mà nhìn xuống đôi mắt Nhi nhoè nhoẹt.hiền lành,dịu dàng sao...đôi mắt?.

    chiều buồn mà qua nhanh,phút giây tĩnh lặng cũng bị bóng đêm chen lấn,ánh sáng cuối ngày bỏ chạy.

    _em..Về thôi em.

    Anh vẫn nhẹ nhành đưa bàn tay anh xuống vỗ vỗ bả vai cô trìu mến.Anh biết cô chẳng muốn về,anh biết tâm trạng cô rồi thì phải,anh biết sao để anh lại tần ngần ngồi xuống cạnh cô?Anh tuyệt nhiên không nói gì,cũng chỉ ngồi đó rồi im lặng.Anh biết cô buồn,rồi nhẹ nhành rút từ tay cô chiếc khăn nhỏ,lại từ từ lau hai hàng nước mắt trên khuôn mặt đẹp chưa nhuốm bụi trần.Anh làm cô cảm động,cô lại ướt lướt thướt,cô nhìn anh rưng rức,trái tim cô nhói lên từng nhịp..

    _em cầm lấy.

    Anh cẩn thận tách từng ngón tay cô,rồi dúi chiếc khăn trở lại,chiếc khăn giờ đã hơi ẩm.Trong một khoảnh khắc mong manh,Nhi chẳng biết sao lại nắm lấy bàn tay ấy khi anh định rút tay về,cái va chạm thật nhẹ sao làm cả hai người bần thần.Hai bàn tay một chốc mà đan chặt vào nhau.

    _anh tên gì vậy?

    _Vương Hán Văn.

    _anh cứ gọi em là Nữ Nhi hoặc Nhi cũng được.

    Hai người ngồi ngợp cả lối đi,,Hán Văn nhìn Nhi mỉm cười,

    ánh mắt của niềm vui bất chợt...

    -anh em mình đi uống cà phê nhé!

    _cũng tối rồi..

    bầu trời không trăng,không sao,mới một lúc thôi mà đã tối vô

    cùng.Trong cái nghĩa trang giờ vắng bóng người chỉ có bóng tối và gió là thứ có sẵn,hai người đi bên nhau,bàn tay ngập ngừng mà ngày càng thít chặt.Người con gái khẽ mỉm cười,cô ngỡ hạnh phúc thực sự đã đến với mình.



    Văn châm điếu thuốc,anh vừa khuâý nhẹ ly cà phê vừa nhìn Nhi như dò hỏi:

    _người nằm đó là...

    ...

    _cha em.

    Nhi trả lời rồi nhìn ra màn trời tối thui như cố tìm ra lối thoát nào cho riêng mình.Cô bâng khuơ nhìn,bâng khuơ ngoáy chiếc thìa trong ly thật mạnh,những tiếng leng keng,leng keng nghe sao cũng vô hồn.

    Đôi mắt ấy,ánh mắt ấy đang trông vào xa xăm,một nơi nào đó vô định,những ngón tay thon nhỏ bấu chặt nhau đến nỗi ửng đỏ...

    _anh xin lỗi...

    Hán Văn rụt rè lên tiếng,anh rất sợ phải nhìn người con gái đó buồn,anh sợ thấy ánh mắt đau đáu nhìn trời đất mênh mang ấy,anh sợ cái không gian vô tận này,anh sợ cả sự im lặng đã làm anh luống cuống... Anh thấy anh nói một câu thừa thãi làm sao,hoá ra nhiều khi không nói gì lại thật tốt.

    _anh đâu có lỗi gì..

    Nhi quay lại nhìn anh,cô cố để cười nhưng sao mà gượng gạo,cô lại quay mặt đi..Bóng tối lan tràn ngoài kia cũng lạnh lẽo vô biên,đi thế nào cho đến tận cùng..Gió cũng bắt đầu thổi mạnh hơn ,làm lá cây xào xạc. Gió kia rin rít bên tai nghe như lòng ai rỉ máu.



    Hai tay Nhi đang mân mê chiếc ly một cách vô thức,có cảm tưởng như cô muốn bóp nát nó ra thành từng mảnh.

    _sắp mưa rồi đó.

    ...

    _em thấy lạnh không?

    ...

    Anh vẫn nhìn Nhi,để thỉnh thoảng nói,để lại im lặng,như thể mình anh còn cảm nhận,rồi cũng thật khó để nghĩ tiếp nên nói điều gì.Tay anh loay hoay với điếu thuốc hút dở,không biết làm gì với nó nữa,miệng anh mặn đắng..Cứ như vậy hồi lâu.Hán Văn nghĩ mình phải làm gì đó,và anh nắm lấy bàn tay cô gái bên cạnh,thật khẽ nhưng cũng vội vàng..

    Nhi hơi giật mình nhưng đã không rụt tay lại,cô để yên cho tay mình nằm gọn trong tay anh.Cô thấy một cảm giác bình yên lan toả khắp người,miệng cũng chỉ hơi mấp máy.

    _anh..

    _ừ.

    ...

    _anh là ai?

    _Vương Hán Văn.

    _Vương Hán Văn...

    _Ừ,Vương Hán Văn...





    Hán Văn là một nhà văn trẻ,anh hay lang thang đâu đó để tìm cảm hứng sáng tác,và hôm nay anh đã tình cờ đến đây.Anh nói vui rằng mình đang đi tìm sự nổi tiếng,nhưng chưa thấy tăm hơi nó ở đâu.Anh muốn tài năng của mình được công nhận,được mọi người biết tới.Anh luôn ấp ủ một tác phẩm để đời...

    Nhi thấy một chốc mà anh thật gần gũi,và cô kể anh nghe chuyện của mình.Cô không giấu anh chuyện gì,giọng cô buồn man mác,trầm uất mà suy tư.Anh ngồi lặng thinh lắng nghe tất cả,anh hiểu những gì cô gái trẻ này đang gặp phải..

    Anh đã hút không biết bao nhiêu điếu thuốc từ nãy,chỉ biết một làn khóc dày, đặc quánh đang vây bủa lấy hai người,không sao tan kịp.Nhi kể xong mà vẫn thấy anh bất động.

    Một lúc sau, đột nhiên anh lên tiếng.

    _nếu em không ngại thì tối nay có thể ở chỗ anh.

    _nếu em coi anh là bạn...

    Anh nói nhẹ như sợ ai nghe thấy.Rồi tức thì đưa mắt nhìn Nhi dò xét,anh phải nâng cốc cà phê lên ngang miệng như để che sự bối rối.Nhi không nói,lúc nhìn chiếc ly trống trơn trên bàn,lúc lại e dè trông ra bóng tối đặc quánh.Có lẽ lúc này cô đâu biết phải đi đâu,về đâu,cô biết ai là tốt,ai là xấu,cô còn biết tin ở ai nữa,cô giờ đã như người đang chết đuối...

    Bất giác cô gật đầu..

    Hai người cùng nhau đứng dậy, tay Nhi vẫn nằm trong tay anh ấm áp.Sau lưng họ, cái vỏ bao trỏng trơ với vô vàn đầu lọc,tàn thuốc nằm vương vãi.Ngoài kia trời mưa phùn thiểu não,nhưng lòng người giờ đã không còn chút giá lạnh..Một phút thôi,một người thoáng mỉm cười trong màn mưa nhẹ hạt...Mưa cứ lất phất,mưa bay..
    Edited by: \1

  2. The Following User Says Thank You to tuannguyen For This Useful Post:

    bé_yêu (23-05-13)

  3. #2
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    55
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    hình như ko thấy ai mò vào thì phải.Tôiđịnhđăng lên xem mọi ng nhận xét ra sao nhưng ko thu dc kết quả j.Tôi có lên tiếp tục post lên ko ta?

  4. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Bài viết
    1,056
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Sao lại không, tui đang đọc thấy hay mừ... post típ đi câu ui...

  5. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2009
    Bài viết
    89
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Đúng gòi, post típ đi, đừng kêu ko ai đọc..

  6. #5
    Ngày tham gia
    Aug 2009
    Bài viết
    55
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 1/1 bài viết
    thật ra đây là phần 3 trong tiểu thuyết "như ngày xưa em đến" của tôi.Tôiđã post tiếp chương 2 của nó rồi...
    tôi mong nhận được nhiều góp ý của các bạn để có thêm động lục tiếp tục viết...

    mấy ngày nay,quả thật tôi đã hơi chán và hơi mỏi mệt...

    một phần vì đã bỏ rơi và thấy có lỗi với một người..

    các bạn cũng có thể ghé blog của tôi,ở đấy là những tiểu thuyết tôi đã kịp viết trong những ngày đầy bụi bặm qua...

    thân...

  7. #6
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Bài viết
    15
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Bài hay quá... Bạn viết rất hay đấy, chân thực lắm ^^ Chia sẻ thêm với mọi người đi bạn

  8. #7
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Bài viết
    3
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    Sao lâu quá ko thấy tác giả tiếp tục nhỉ?

  9. #8
    Ngày tham gia
    Dec 2013
    Bài viết
    3
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 0/0 bài viết
    toppic bị mốc

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •